Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

[NHÂN QUẢ] LY DỤC ĐẮC PHÚC LỘC

Đăng ký xem kênh ở đây: https://goo.gl/qQyJyu

Link xem toàn bộ video về nhân quả tại đây: https://goo.gl/pY7kLC

Facebook: https://goo.gl/CE5ro9

link sách: Kho truyện: https://www.slideshare.net/Nhanqualuanhoi

Thư viện download: https://goo.gl/B9JC8K

45. LY DỤC ĐẮC PHÚC LỘC

Truyện thứ 1:

(Trích Thọ Khang Bảo Giám- Ấn Quang Đại Sư )

Đời Tống, ông Hoàng Tĩnh Quốc làm phán quan ở Nghi Châu. Một đêm, ông nằm mộng thấy mình bị dẫn vào cõi âm. Viên quan trong cõi âm hỏi: “Ở Nghi Châu có một chuyện tốt đẹp, ông có biết hay không?”

Sai nha lại đem sổ cho ông xem. Thì ra có thầy thuốc tên là Niếp Tùng Chí, vào ngày tháng năm đó, đến chữa bệnh tại một nhà nọ ở Hoa Đình. Vợ người bệnh ấy muốn dan díu với ông, Tùng Chí tận lực cự tuyệt.

Thượng Đế sắc truyền Tùng Chí được tăng thọ hai kỷ ( 24 năm), con cháu hai đời đều đỗ đạt. Tĩnh Quốc tỉnh giấc, liền đi tìm thầy thuốc tên Tùng Chí, quả nhiên tìm được, bèn kể lại chuyện xuống cõi âm.

Tùng Chí đáp: “Tôi chưa hề kể chuyện này với vợ con, không ngờ đã được ghi chép trong sổ sách cõi âm”. Về sau, quả nhiên Tùng Chí sống thọ, con lẫn cháu đều đỗ đạt.

Truyện thứ 2:

Đời Minh, Mạc Văn Thông ở Vân Gian ngày thường hay làm lành, sống cách quận thành hai dặm, nhà ông ta nhiều đời theo nghề nông.

Một hôm, cầm hai mươi lạng bạc vào hương trấn mua thóc giống, đậu thuyền ở Hoàng Phố. Thấy có hai người trói một cô gái, muốn dìm xuống bến sông.

Ông Mạc lại hỏi thăm, họ đáp:

“Đây là con gái của chủ nhân tôi. Chủ nhân tôi xét thấy cô này tư tình với kẻ khác, nên sai đem dìm xuống dòng nước chảy xiết!”

Ông Mạc nói: “Cô gái nhỏ này thì biết gì chớ? Lại chẳng chính mắt thấy chuyện đó, không chừng là chuyện chẳng thật. Xin ông hãy lén thả cô ấy đi, tôi xin biếu ông hai mươi lạng”.

Cô gái được cứu thoát, dập đầu trước ông Mạc, xin theo hầu hạ chiếu chăn. Ông Mạc bảo:

“Há có phải vì ta yêu mến dung mạo của cô! Mà là đặc biệt thương xót cô trẻ tuổi bị chết mờ ám đó thôi! Nay trời đã tối mịt, mà thuyền ta nhỏ hẹp khó dung. Cô hãy mau lên bờ, đi đến chỗ có ánh đèn là được rồi”.

Đêm ấy, trở về nhà, mộng thấy thần bảo: “Ông cứu mạng người khác, lại cự tuyệt ái dục, âm đức sâu nặng. Trời báo đáp cho ông có con cháu hiền hòa, vinh hiển”.

Về sau, con ông tên Thắng Do đậu khoa thi Minh Kinh, được làm quan. Cháu là Hạo, đỗ thứ hai trong kỳ thi Hương. Con Hạo tên là Ngu cũng đậu Cử Nhân. Con của Ngu là Như Trung cũng đỗ thứ hai trong kỳ thi Hương, đậu Tiến Sĩ vào năm Mậu Tuất (1538) trong niên hiệu Gia Tĩnh, làm quan tới chức Phương Bá.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét