Thứ Ba, 27 tháng 2, 2018

NHÂN QUẢ KHÔNG SAI, CHỈ LÀ NHÌN CHƯA TỚI

Vào thời nhà Thanh,
ông nội của Văn Giản Công Vương ở vùng Lưỡng Hồ là một người giàu có nổi tiếng
trong vùng. Mỗ Ông là một người cởi mở nhiệt tình, ham làm việc nghĩa hành
thiện giúp người. Sau khi kết hôn vợ ông sinh liền cho ông chín người con trai.
Tuy nhiên chín người con trai tố chất ngu dốt đần độn, khó dạy dỗ chỉ bảo. Khi
thấy con có những biểu hiện khó giáo dưỡng, khó có thể thành tài ước vọng: “Cá
chép hóa rồng” mà ông kỳ vọng cũng theo đó mà tan biến. Ông chỉ còn biết thở
dài lắc đầu bất lực.



Vào thời Càn Long, một năm nọ trời liên tục mưa bão, khắp nơi trong vùng mất
mùa liên miên, nạn đói hoành hành. Dân chúng đói khát cùng cực, nhất là người
già, trẻ nhỏ và những người thể lực yếu càng không chịu nổi, khắp nơi dân chúng
kêu khóc lầm than.

Không cam tâm chứng kiến cảnh dân chúng khổ cực lầm than, Mỗ Ông mang hết tài
sản vốn có trong nhà đổi thành lương thực đi cứu giúp người dân qua cơn hoạn
nạn. Người dân ai ai cũng cảm tạ ân đức của ông và họ đều coi ông là “đại ân
nhân”, là “Phật sống”. Tuy nhiên không lâu sau đó gia đình ông lại gặp phải đại
họa.

Khởi nguồn của đại họa đó là con trai lớn của ông, bỗng nhiên mắc một loại dịch
bệnh và qua đời. Trong vòng chưa đầy một năm tiếp theo, đại họa lại tiếp tục ập
xuống, tám người con còn lại của ông cũng đều vì dịch bệnh mà chết yểu khi còn
quá nhỏ. Tai họa liên tiếp ập đến làm ông cảm thấy đời mình toàn bất hạnh không
một chút may mắn! Hai vợ chồng Mỗ Ông đau buồn uất ức gần như sắp phát điên. Vợ
ông thì càng tệ hại hơn, lúc nào cũng ở trong phòng khóc lóc tưởng nhớ đòi chết
theo con cái. Nhìn thấy đại họa của gia đình Mỗ Ông mọi người chỉ biết thở dài
và chia sẻ ngầm với nhau tại sao người tốt lại không được phúc báo.

Mỗ Ông là một người rất tín ngưỡng tin vào Thần Phật, nhà lại có thờ tượng Quan
Âm Bồ Tát. Khi gia cảnh liên tục bị đại họa ập đến trong lòng vô cùng bất bình
sinh tâm oán thán. Ông liền viết một bức thư tha thiết bày tỏ những đau khổ dày
vò bất bình trong tâm mình và đốt hóa trước nơi phụng thờ Bồ Tát.



Đêm hôm đó, quả nhiên Mỗ Ông thấy Bồ Tát xuất hiện trong giấc mơ và khai thị
cho ông, Bồ Tát nói với ông:

“Hai vợ chồng ngươi đừng quá bi thương đau buồn như thế nữa! Nhân quả là quy
luật tự nhiên, các ngươi chỉ biết một mà không biết hai, không hiểu được mối
liên quan giữa nhân và quả. Chín đứa con mà ngươi sinh ra trước đây kỳ thực là
chín con quỷ, tất cả chúng đều là dạng phá gia chi tử. Tổ tiên nhà ngươi trước
đây đã tạo nghiệp báo ẩn giấu lưu lại đến đời vợ chồng ngươi phải gánh chịu
cộng nghiệp. Nhưng chính vì vợ chồng ngươi hành thiện cứu người giúp dân vượt
qua nạn đói, tích được nhiều âm đức nên nghiệp lực kia được tiêu trừ, và chín
con quỷ gây họa cho gia đình ngươi kia bị bắt về để tránh cho gia đình ngươi có
tai họa lớn sau này. Nếu sau này ngươi vẫn hành thiện cứu người gieo quả thiện
đức, thì hai mươi năm sau sao Văn Khúc sẽ giáng hạ xuống và đầu thai làm con
nhà ngươi. Sẽ có văn nhân tài ba hạ phàm đầu thai làm hưng thịnh gia phong cho
đời sau của nhà ngươi”.



Khi tỉnh dậy Mỗ Ông liền kể lại cho vợ nghe về giấc mơ kỳ lạ của mình, không
ngờ vợ ông cũng lại mơ cùng một giấc mơ giống hệt như thế. Từ đó về sau hai vợ
chồng luôn hành thiện tích đức, cũng luôn tự nhắc nhở động viên nhau không được
buông lơi bê trễ. Sau đó đúng như đã được điểm hóa quả nhiên vợ ông lại mang
thai, sau này liên tiếp sinh được năm người con trai. Cả năm người con trai ông
đều có tài năng thông minh thiên bẩm, tài giỏi độ lượng lại vô cùng hiếu thuận
với cha mẹ.



Khi lớn lên, các con của Mỗ Ông đều trở thành những bậc trụ cột của nước nhà,
văn võ xong toàn, nổi tiếng trong giới nho học. Cháu chắt đời sau của ông cũng
không thua kém, người đỗ trạng nguyên, người làm tới thượng thư. Câu chuyện
trên đây lại một lần nữa khẳng định rằng: “Trên đầu ba thước có Thần linh“.
Những ai hẹp hòi, đố kỵ cũng là tạo nghiệp và chắc chắn sẽ không được phúc báo.
Còn ngược lại, hành thiện tích đức chắc chắn sẽ được phù trợ mà viên mãn, cho
dù chỉ là những suy nghĩ, cử chỉ và hành vi nhỏ nhặt chứ không cần mất nhiều
tiền bạc.

(Theo ĐKN)
Link
Xem Video
https://youtu.be/tf841IQEd6I

ĐẮNG LÒNG KIẾP LÀM GÁI

Tôi tên Nguyễn Thị Ngọc Nhi, sinh
năm 1992, hiện tại tôi đang bị ung thư vú thời kỳ 3, và bị giang mai, tôi viết
ra những dòng tâm sự này để người đời biết mà đừng phạm vào sai lầm như tôi, nhất
là các em nhỏ bây giờ, đừng sống buông thả, đua theo phong trào khoe thân trên
mạng, nguyện cầu một chút công đức này tiêu trừ ác nghiệp.


Tôi không có cha, không má, lớn lên ở An Giang, gia đình khổ cực tôi ở với bà ngoại, tuổi trẻ ham
chơi bị bạn bè rủ rê, lên lớp 9 tôi bỏ học. Tôi trốn nhà lên Sài gòn đi làm tiếp
viên cho một quán cafe ở Gò vấp.


Bản thân tôi là một người rất ham mê dâm dục, làm ở
quán được 4 tháng, tôi vụng trộm với một chú 34 tuổi đã có gia đình, 2 con
trai, và lên giường với ông ta khi tôi chỉ mới 16 tuổi.


Nhưng ông ta không hề có tình cảm gì với tôi, đến
khi tôi có bầu được 6 tuần thì ông ta không đến quán nữa. Quán cafe nơi tôi
làm,thực ra là cái động điếm vậy, cafe chỉ là trá hình, chủ yếu mua bán thân
xác.


Khi tôicó thai, má mì quán ép tôi phải phá, tôi bị
đánh đập rất nhiều, đến nổi sẩy thai. Lúc đó tôi tưởng bản thân tôi không qua
khỏi cơn nguy khốn này, tôi nằm trên giường như thế gần 4 ngày, tự hết, tự khỏi.


Ở đó, tôi làm được 80 ngàn thì bị lấy hết 70 ngàn,
bị lừa ký vào giấy bán thân cho họ. Làm được gần 2 năm tôi bỏ trốn khỏi quán
cho đến bây giờ tôi không dám quay lại Sài gòn nữa.


Tôi sợ sẽ gặp lại họ, đó là nỗi ám ảnh suốt 2 năm
qua, đến chết tôi cũng không quên những trận đòn, mà đến giờ trên cơ thể tôi vẫn
còn chi chít sẹo.


Đi khỏi Gò vấp, tôi thuê trọ ở Bình dương, làm công
nhân may, làm được 3 tháng vì không chịu nổi cảnh cực khổ, tôi bỏ nghề, đi làm
gái.


Bản thân tôi rất thích mặc những quần áo mát mẻ, quần
ngắn một gang tay, áo hai dây, khoét sâu, đưa gần hết bộ ngực ra ngoài. Nhiều
lúc để kích thích dâm dục cho đàn ông, cả ngày tôi cũng chẳng mặc đồ lót.


Bây giờ tôi đã bị ung thư, phải nằm trên giường hóa
trị, tôi nghĩ lại quả đúng do nhân quả, tạo tội kích thích dâm dục hại người mà
mới bị ung thư vú như vậy.


Hồi đó để phục vụ cho việc kiếm khách, tôi có tạo một
nick yahoo và số điện thoại để trên các trang mạng, ai có nhu cầu tôi sẽ chụp ảnh
những bộ phận kín, chat webcam để họ xem cơ thể, ưng ý sẽ đi.


Tôi cũng thường xuyên lên facebook, zalo để live
stream, tôi thường xuyên vào những group 18+ , chat sex để show hàng, trung
bình 1 đêm tôi đi từ 3-4 khách. Trong những năm hành nghề, tôi phá thai hơn 4 lần,
khi đó u mê, tôi chỉ nghĩ chỉ là giọt máu chứ không hề nghĩ đó đã là một mạng sống.


Chỉ duy nhất một lần cuối, tôi sinh em bé ra đời.
Cũng là vì sức khỏe tôi yếu, bác sĩ không đồng ý cho phá thai, nên sau khi sinh
ra, tôi bỏ bé trong bệnh viện. Tôi là người chai sạn cảm xúc, chẳng có tình yêu
thương, ngay cả ruột thịt như với các con của tôi, tôi cũng bỏ mặc. Đến bây giờ
hối hận cũng đã muộn.


Bản thân tôi nhiễm dâm dục rất nặng, đi khách là thế
nhưng sáng hôm sau, chẳng biết mệt mỏi, tôi lại lên mạng tìm kiếm những bộ phim
sex, để xem và thủ dâm, một ngày tôi thủ dâm 2-3 lần, tối vẫn đi khách như bình
thường. Nhờ kinh nghiệm từ việc xem sex, tôi học tập được nhiều tư thế quan hệ
để phục vụ khách, vì thế rất nhiều khách quen đều ưa thích tôi.


Tháng 9 năm 2016 , trong một lần tắm, lúc kỳ cọ cơ
thể, tôi phát hiện có một khối cứng cứng trong ngực, cộng với việc thường xuyên
bị đau nhức và bị sụt ký, nên tôi đến bệnh viện khám, xét nghiệp máu, làm đủ thứ
xét nghiệm.


Kết quả, tôi bị ung thư vú và giang mai, tồi thấy đời
tôi đến đây coi như kết thúc. Chiều đi khám về, tôi ra thẳng hồ Đá làng đại học
để nhảy xuống tự tử, chấm hết một cuộc đời trụy lạc.


May mắn tôi được mấy em sinh viên liên hoan tiệc gần
đó cứu sống. Những năm tháng nằm viện hóa trị, vô thuốc là những tháng ngày tôi
dằn vặt trong đau khổ, khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, tôi lại thấy những tiếng
kêu khóc, la hét, những hình ảnh máu me của những đứa bé khi xưa tôi đã nạo
phá.


May mắn được một cô Phật tử giúp đỡ tiền thuốc men,
cho tôi duyên lành biết đến Chùa Hoằng pháp, biết đến đức Phật, đức Bồ tát Quán
Thế Âm từ bi, cứu khổ.


Tôi bắt đầu ăn chay, niệm Phật. Tôi viết ra những
dòng này, nguyện cầu mọi người bỏ ác làm lành, đừng bao giờ nên phá thai dù bất
cứ lý do gì. Hãy nhìn tôi, do bản thân tôi phá thai nhiều lần, nên phải chịu
đau khổ ở vùng âm đạo như ngày nay.


Đừng nên ăn mặc hở hang, khoe thân, đừng nên xem
sex, live stream, chat sex, lúc trước do ngu dốt, tôi chỉ nghĩ thân thể là của
mình, muốn làm gì thì làm.


Đến bây giờ tìm hiểu Phật pháp tôi mới biết là tội
lỗi, thân thể cha mẹ ban cho, không biết trân quý là bất hiếu, khoe thân làm
kích dục người khác là đang truyền bá thói xấu, gieo tạo dâm dục, hại tâm trí,
hại phẩm hạnh mọi người.


Và đừng nên thủ dâm, đó là tự tay đốt cháy phước đức
bản thân. Thuở còn thiếu nữ, tôi rất xinh đẹp, nhưng kể từ khi rơi vào tà dâm,
đắm chìm nhục dục, thân xác tôi tiều tụy như ma đói, quỷ đói vậy, giờ nhìn tôi
ai cũng sợ. Lúc trước tôi nặng 50 kg, bây giờ chỉ còn 36 ký lô. Nhìn lại tất cả,tôi
biết tội ác tôi tạo ra rất nhiều.


Nguyện cầu những vị mà tôi thiếu nợ tiền, bị tôi
hãm hại lúc trước có thể tha thứ cho tôi, bây giờ thân xác tôi chẳng còn gì cả,
chỉ mong nương sức tàn này mà niệm Phật thoát khổ. Cuộc đời tôi chính là minh
chứng cho chuyện nhân quả, xin mọi người xa rời những trụy lạc thấp hèn, nếu
không thì rốt cuộc lại cũng khổ đau như tôi mà thôi. Xin nhà Chùa chia sẻ câu
chuyện đời tôi để cảnh tỉnh mọi người.


Nam Mô A Di Đà Phật !



************************************************



Nguồn: fanpage Chùa Hoằng Pháp.





















👉
Confess tại địa chỉ sau:
https://tinyurl.com/TKBGcfs



💡
Nhóm nghĩa công:
https://www.fb.com/groups/TKBGcfs/



🈚
Không ai biết bạn là ai, kể cả Page


Thân này cha mẹ truyền cho

Tinh hoa cơ thể khéo lo thịnh cường

Quý thay tinh tủy máu xương

Chớ nên dụng nó vào đường tà gian

Thường xem sách Thọ Khang Bảo Giám thì chẳng đến nỗi
phạm "tà dâm" và "thủ dâm" vân vân... tự hại cuộc đời, tự
hao phước thọ, chẳng bị tàn phế và chết chóc. Tải sách tại địa chỉ sau:
https://tinyurl.com/TKBGpdf
Link Xem Video
https://youtu.be/fsh-dsWXMpU

ĐẮNG LÒNG KIẾP LÀM GÁI

https://youtu.be/fsh-dsWXMpU

CÁCH TỐT NHẤT GIẢI TRỪ 'MA NHẬP', ĐÓ LÀ CẦU SIÊU CHO HỌ

Bà Trần Thị Tuyết Hạnh, năm mươi bảy tuổi, bị lâm bệnh ngay khi vừa nhập
trại tỵ nạn ở đảo Phi Luật Tân. Bác sĩ chiếu khám cho bà nhiều lần và đưa bà ra
khỏi trại để chụp hình nữa mà vẫn không tìm ra căn nguyên bịnh lý.

Bà Hạnh đau rất kỳ cục, bà không chịu ăn uống và không ngủ trên cả tháng mà sức
vóc không hề hấn gì. Mặt bà đỏ gay, con mắt láo liên và về chiều thì mí mắt sụp
xuống, buồn rầu khóc thảm, làm nhảm kể lể những chuyện đau buồn.

Vì lý do mắc bệnh kỳ dị nên ban điều hành trại thương lượng co quan lo hồ sơ
định cư cấp tốc cho gia đình bà Hạnh nhập cảnh Hoa Kỳ sớm để có thể đủ điều
kiện thuốc thang trị liệu bệnh tình cho bà.



Khi đến vùng San Francisco, người nhà cấp đưa bà Hạnh đến nhà thương trị liệu,
song các bác sĩ giỏi đều bó tay chứng bệnh “không chịu ăn, không chịu uống”, mà
vẫn sống như thường của bà Hạnh. Hai tháng trôi qua, bệnh tình không thuyên
giảm, người nhà vẫn tiếp tục đưa bà Hạnh đi khám bác sỉ cho có lệ và để ai nấy
yên lòng.



Một hôm có cụ Lành đưa đường, chồng bà Hạnh đem vợ đến chùa Từ Quang gặp tôi (
Thích Tịnh Từ, một nhà sư chùa Từ Quang- Hoa Kì) để nhờ giúp đỡ. Mới nhìn qua
nét mặt, khí sắc của bà Hạnh là tôi biết ngay bà bị âm khí ám nhập. Tôi đưa
ngay bà lên chánh điện để “tra vấn” cái vong linh đang nhập trong người bà.



Bà Hạnh nhìn tôi với vẻ sợ hãi và run cầm cập như đang ở giữa băng tuyết. Bà
cúi đầu khóc thút thít, nghẹn ngào và biểu lộ sự tức tối, uất ức. Tôi gạn hỏi
hoài mà vong nhập kia không chịu “khai báo” một chút tung tích gì. Tôi bèn gọi
các chú trong chùa trợ niệm và lấy chiếc mõ nhỏ đặt ngay trên đầu bà Hạnh tụng chú
Ðại Bi thì bà Hạnh nhắm nghiền hai mắt, tóc trên đầu bà bay ngược như một cơn
bão thổi mạnh, hai tay bà chấp lại như một búp sen và miệng the thé nói một
giọng con gái độ mười chin, hai mươi tuổi.



Tiếng người con gái này nói mình đã chết trên biển cùng mẹ ruột và nhiều người
vì gặp bão, nên tàu chìm. Tôi hỏi các chi tiết khác thì vong linh nói mà phát
âm không rõ, chỉ thốt lên the thé kêu đói, than lạnh rồi vật lăn giữa điện Phật
bất tỉnh.



Tôi và những người có mặt thấy thế xúc động quá, liền khai kinh Phổ Môn tụng
cầu an cho vong linh trong người bà Hạnh và liên tục niệm danh hiệu Ðức Quan
Thế Âm Bồ Tát; đồng lúc tụng niệm tôi lấy nước thờ trên bàn Phật và đọc thần
chú Quán Âm, Tâm Kinh Bát Nhã rồi đem cho bà Hạnh uống.

Khi bà Hạnh vừa uống xong ly nước thì liền tỉnh dậy và bà Hạnh , hay nói đúng
hơn thì là vong linh cô gái trong người bà vội vàng nhảy tới bàn thờ vong, đưa
tay bốc thức ăn bỏ vào miệng ngồm ngoàm như kẻ bị đói lâu ngày.

Ăn đã đời, bà quơ tất cả đồ cúng nào là chuối, bánh, trái cây, khoai, bắp… trên
bàn thờ cô hồn bỏ vào trong túi áo, lận trong lưng quần và trải tà áo tràng mà
bà đang mặc gói tất cả thức ăn, chui vào trong góc bàn thờ linh và tiếp tục ăn
như ma quỷ. Bà còn khóc và la lên là có nhiều người đang dành ăn và đánh tháo bà.



Thấy hình ảnh kỳ quái của bà Hạnh, ai cũng sợ và nhiều người bỏ chạy xuống lầu.
Tôi bình tĩnh niệm chú Chuẩn Ðề và dùng lời nhỏ nhẹ, ngọt ngào kêu bà Hạnh ra
ngoài và quỳ giữa chánh điện.

Tôi lại tiếp tục “vấn cung” vong linh cô gái đang nhập vào trong bà Hạnh một
lần nữa. Lúc này, vong linh mới nói rõ tên tuổi, ngày chết là nhu cầu của cô là
muốn được nghe kinh siêu độ. Tôi liền viết bài vị thờ ngay lúc ấy, kêu các vị
dưới bếp nấu cơm chay cúng vong và tôi khai kinh Di Ðà cầu siêu hôm đó, có gần
một trăm Tăng Ni và Phật tử, vì hôm đó là nhằm lễ sám hối Bố tát gần đến mùa Vu
Lan Rằm tháng bảy.



Sau khi tụng kinh Di Ðà, niệm danh hiệu Phật, đến chổ quy y linh ký tự, thì bà
Hạnh ngã xuống đất bất tỉnh. Ðộ chừng mười phút sau, bà Hạnh tỉnh dậy và trở
lại người bình thường như mình đã ngủ một giấc thật dài. Gia đình bà Hạnh và
mọi người hôm đó đều cảm kích và vô cùng mừng rỡ khi thấy bà Hạnh bình phục.
Tôi bảo cụ Ðức Hạnh, cô Thanh Tịnh nấu cháo trắng để bà Hạnh ăn kẻo nhịn đói
lâu ngày ăn cơm vào nặng bao tử, và đưa bà vào phòng nghỉ. Ngay tối hôm đó, bà
Hạnh đòi về nhà vì thấy đã khỏe hoàn toàn. Sáng hôm sau, tự bà Hạnh và cả nhà
đến chùa lễ tạ và xin quy y.



Hôm chứng kiến lễ đưa vong linh cô gái Việt Nam chết trên biển ra khỏi người bà
Hạnh và ký tự vong linh bất hạnh ấy tại chùa Từ Quang, cụ Tâm Huy chép miệng
thành thơ rằng:



Pháp Phật nhiệm mầu

Cứu người khổ đau

Quan Âm linh hiển

Hạnh nguyện thâm sâu.

Nguồn: Linh Ứng Quán Thế Âm

( sưu tầm )
Link
Xem Video
https://youtu.be/G9A05KetGGQ

BÍ QUYẾT CẦU CON, LINH NGHIỆM KÌ DIỆU





Đây là một câu chuyện hoàn toàn chân thực, sau khi bạn đọc xong, bạn không thể
không tin đó là sự thực. Chuyện bắt đầu từ 20 năm trước tức năm 1997, lúc đó
tôi đã kết hôn được vài năm, trải qua biết bao gian nan khổ cực mới an cư lạc
nghiệp.



Tôi bắt đầu lên kế hoạch sinh con, qua vài tháng nhưng không có thai, lúc đó
tôi bắt đầu lo lắng. Tôi đi kiểm tra chi tiết tại bệnh viện chuyên khoa, nhưng
tất cả đều bình thường! Bác sĩ cũng kê cho tôi một ít thuốc uống, nhưng qua mấy
tháng cũng không có kết quả gì.

Tôi cũng đi kiểm tra tại bệnh viên chuyên khoa mấy lần, nhưng kết quả vẫn vậy.
Bản thân tôi là một nhân viên làm trong bệnh viện, đối với y học cũng có hiểu
biết nhất định. Nhưng không tài nào hiểu được vì sao tôi không thể có thai.
Điều này làm tôi rất hoang mang lo lắng.

Qua bạn bè và người thân giới thiệu, tôi chuyển hướng sang phối hợp điều trị
Đông Y, thuốc sắc đông y không biết tôi uống bao nhiêu thang nữa. Cứ như vậy
lại qua nửa năm, nhưng cũng không có dấu hiệu nào xuất hiện, tôi thực sự thất
vọng và buồn chán.

Bạn bè và người nhà thấy vậy khuyên tôi đi hỏi Thần linh. Nói ra thật xấu hổ,
bản thân vốn là một Phật tử, nhưng cũng chỉ là một phàm phu tục tử, không có gì
đặc biệt hơn người khác cả, đứng trước tuyệt vọng, còn cái gì có thể thử được
thì đều làm, chỉ mong có được đứa con mà thôi. Trong hơn nửa năm, tôi cả thảy
mời thần linh ba lần, cũng dựa theo cách của họ hướng dẫn. Nhưng cũng không có
hiệu quả.

Tây y, Đông Y, Thần linh đều đã thử rồi, đi đi lại lại thấm thoát đã gần hai
năm, thực sự số phận an bài, có thì ắt sẽ có, không có thì muốn cũng không
được, nhưng tôi thực sự không cam tâm. Trong tình cảnh không còn cách nào khác,
tôi quyết định dùng một trong những pháp môn mà tôi tu tập nhiều năm, là pháp
môn phổ biến của các Phật tử, đó là trì niệm Chú Đại Bi và danh hiệu Quán Thế
Âm Bồ Tát.

Sau khi tắm rửa, mặc quần áo chỉnh tề, dựa theo nghi quỹ sám hối chuẩn bị:
hương, hoa, nến, quả, trà, sau đó phát nguyện: đệ tự tên là ..., cầu xin Quan
Thế Âm Bồ Tát từ bi xót thương, ban cho đứa con trai, để tận hiếu đạo, đệ tử
nguyện mỗi ngày trì tụng Chú Đại Bi 20 lần, dù mưa dù gió, thời hạn là một năm.
Cố gắng giữ Phật quy ngũ giới, hôm nay nguyện hành thọ, hộ trì Phật Pháp (phóng
sinh, bố thí, tán trợ Phật pháp và Kinh Thư), không dám vi phạm.

Tôi phát nguyện từ tháng 9 năm đó, đến cuối năm sau vẫn không có, tôi bắt đầu
hoài nghi có phải tôi làm không đúng pháp, hay là mệnh đã ấn định, trong lòng
quả thực thất vọng không thể hình dung được. Thật không ngờ vài hôm sau sau tôi
cảm thấy cơ thể có dấu hiệu khác thường liền đi khám. Sau khi bác sĩ kiểm tra,
kết luận tôi có tin vui. Tôi sung sướng muốn òa khóc, Quán Thế Âm Bồ Tát quả
thực linh ứng cho tôi một đứa con trai như ý muốn.

Một năm sau, tôi lại dựa theo Đại Bi sám hối như trên, cầu xin một đứa con gái,
cũng được như sở nguyện.

Hiện nay con trai con gái tôi đều đã lớn, hai đứa đều rất đáng yêu. Chính nhờ
Quan Thế Âm Bồ Tát, nhờ sự linh ứng của Chú Đại Bi mà tôi có được ngày hôm nay.
Hôm nay viết lại chuyện này hoàn thành tâm nguyện và lời hứa với Bồ Tát sẽ mang
sự thực này viết lại và kể cho mọi người được biết.

Hy vọng có thể giúp được những ai trong hoàn cảnh như tôi tìm được lối thoát
cho bản thân mình. Hãy thành tâm, cung kính trì tụng danh hiệu Quán Thế Âm Bồ
Tát và Chú Đại Bi, nhất định sẽ được Ngài cứu giúp!



***************************

Và tôi xin kể tiếp, một câu chuyện khác cũng là sự linh ứng của Chú Đại bi.

Cháu của tôi sinh đứa con đầu lòng là con gái, trước khi sinh, cháu bị đau bụng
dữ dội. Đau cả ngày vào bệnh viện nhưng chưa sinh được, đau đến vã mồ hôi.

Thế là Bác sĩ cho mổ lấy con. Ba năm sau cháu có thai, siêu âm lại là con gái.
Đến ngày sinh cũng đau bụng cả ngày, giống như lần trước, thế là phải mổ lần
hai. Lần này Bác sĩ nói đừng sinh nữa vì sẽ ảnh hưởng đến tánh mạng của người
mẹ.

Nhưng nghiệt thay, gia đình chồng lại mong muốn có cháu nội đích tôn, động viên
cháu sinh lần nữa. Cháu sợ lắm nhưng đành phải chiều theo ý của gia đình chồng.


Năm năm sau cháu lại có thai, lúc đó mọi người tư vấn nên vào chùa cầu nguyện
Phật cho có con trai, cháu nghe theo và hầu như ngày nào cũng cầu nguyện Phật
Quán Thế Âm.

Đến 6 tháng đi siêu âm kết quả con trai, cháu vui mứng vô cùng. Trước 1 tháng
ngày sinh, cháu được 1 người bạn tư vấn hãy trì chú Đại Bi thì sẽ sinh dễ dàng.


Ngày nào cháu cũng kiên trì niệm chú Đại Bi, lúc đầu 7 biến/ngày. Sau đó cháu
tăng lên dần 14 biến rồi 21 biến. Trong thời gian này cháu thấy khỏe vô cùng
không lo sợ nữa, cháu tin vào mẹ Quán Âm.

Cháu vừa trì chú Đại Bi vứa cầu nguyện cho cháu được sinh nhanh chóng không bị mổ
nữa. , và ăn ngủ rất ngon lành vì cháu có niềm tin tuyệt đối vào sự nhiệm mầu
của Phật .

Đến ngày sắp sinh, cháu chuẩn bị đầy đủ đồ đạc. Buổi trưa tự nhiên cháu thấy cơ
thể hơi lạ, bụng như trằn xuống, linh cảm cháu biết mình sắp sinh.

Lúc này cháu cứ niệm Phật liên tục, mẹ cháu đưa vào bệnh viện. Bác sĩ khám nói
có dấu hiệu sinh. Cháu bình thản leo lên bàn sinh, hai mắt nhắm lại nhưng miệng
vẫn niệm Phật liên tục.



Lúc này cháu thấy mình không đau gì hết, lại khỏe và cơ thể thấy mát vô cùng
như có một luồng sinh khí thổi vào. Cháu đang mơ mơ bỗng nghe Bác sĩ hô :
" Sinh rồi, con trai 3kg5".

Cháu choàng tỉnh và mừng đến khóc ngon lành. Ôi mầu nhiệm thay Phật Bà Quán Âm
đã cho cháu có một đúa con trai bụ bẫm và lần sinh này dễ dàng quá. Từ đó cháu
vẫn thường xuyên trì chú Đại Bi. và lúc nào tâm cũng niệm Phật, hướng

về Phật. Nếu cháu không có cơ duyên trì chú Đại Bi thì không hiểu giờ này cuộc
đời cháu sẽ ra sao.
Link
Xem Video
https://youtu.be/OG-VTbeN7E8

NHỮNG CON GÀ CHỌI BÁO THÙ

Ba tôi là tay làm cựa gà ( là một cái móc sắt gắn vào chân gà chọi để
tăng sát thương khi chiến đấu ) có tiếng ở quận 6, TP HCM và cũng là tay sát cá
nhất nhì ở các hồ câu cá giải trí..

Ba tôi làm nghề này đã 20 năm rồi, thu nhập cao lắm, nhưng ông bà ta thường nói
” Nghề nào sinh nghiệp nấy” quả thật không sai.



Mỗi khuya cứ từ 1h- 3h là ba tôi lại kêu lên từng hồi như gà gáy, hai con mắt
tuy nhắm lại nhưng đảo qua đảo lại như mắt gà, đã vậy trong giấc ngủ ba thường
thấy rất nhiều người đàn ông lực lưỡng to khỏe, chân đầy máu đến đòi mạng ba,
rồi mê man nói nhảm.

Thỉnh thoảng ba còn giẫy đành đạch như cá mắc cạn, tôi có lay người ba kêu ba
dậy nhưng không được ; thật sự tôi rất sợ ba bị mấy vong hồn báo oán nhưng
không biết làm gì ngoài niệm Nam Mô A Di Đà Phật , mỗi lần tôi niệm A Di Đà thì
ba không sao nữa, mà thường còn tỉnh dậy hỏi tôi nãy giờ có thấy ai không.

Tránh được vài lần chứ sao tránh được suốt đời, có lần ba trúng thương hàn, sốt
mê man phải đưa đi bệnh viện…

Lúc đưa ba lên xe cấp cứu tôi thấy có một người đàn ông đô con, vạm vỡ, mặt mày
hung dữ, chân đầy máu rượt theo chiếc xe như muốn giết người vậy.

Tôi đưa tay chỉ cho Nội coi đó là ai, thì Nội nói tôi bị hoa mắt, thật ra thì
Nội biết đó là vong hồn gà trống đòi mạng rồi nhưng Nội không muốn tôi sợ thôi.

Sở dĩ có vong hồn gà đòi mạng vì theo lệ là những con gà nào đá thua đều bị lấy
làm thịt, chân đầy máu là vì chúng bị cựa đâm vào nhau. Dù trực tiếp hay gián
tiếp, đều là hại mạng chúng nên sau khi chết chúng oán hận ba tôi.

Có lần tôi ngủ mơ thấy một người đàn bà miệng đầy máu có vết thương to nhỏ dẫn
theo cả trăm, cả ngàn đứa con lí nhí, tôi nhờ Nội giải mộng thì mới biết đó là
một trong những con cá mà ba câu được . Vì oán hận ba tôi đã không để nó sinh
con mà khiến cả mẹ và chục ngàn đứa con đều chết, nên không muốn siêu thoát mà
quay về báo thù.

Có lẽ vì vậy mà đôi khi ba tôi giẫy đành đạch như cá mắc cạn. Sau lần đó tôi
bắt đầu niệm Chú Đại Bi hằng đêm để giảm bớt nghiệp chướng cho ba và cầu siêu
cho những vong hồn đang oán hận ba.

Mỗi đêm tôi tụng 5 biến chú Đại Bi và niệm danh Bổn Sư Thích Ca, Quán Thế Âm
đến khi ngủ mới thôi.

Và điều kì diệu nhất là chỉ trong hai tuần ngắn ngủi thành tâm niệm Phật, tụng
chú Đại Bi thì ba tôi đã ngủ ngon giấc, không bị mấy vong hồn oán hận theo báo
thù nữa, tôi tin ba tôi đã giảm bớt nghiệp rồi.



Đến nay đã hơn hai tháng tôi vẫn đều đều tụng chú Đại Bi, tôi đã thuộc lòng và
đọc ro ro không cần nhìn sách nữa. Chỉ mới gần đây thôi tôi mơ thấy rất nhiều
người đàn ông, đàn bà đến cười với tôi rồi biến mất, tôi tin rằng đó là những
vong hồn gà, cá... ba tôi giết, nay đã được siêu thoát nên họ quay lại cảm ơn.

Song tôi sẽ không dừng ở đó, mà vẫn tiếp tục tụng kinh niệm Phật cầu an cho gia
đình, vì giờ đây tôi đã có niềm tin tưởng tuyệt đối vào sự màu nhiệm của Phật
pháp."

https://youtu.be/Wt76Yp54xWQ

NẾU BẠN LÀM ĐƯỢC VIỆC NÀY, THẦY TƯỚNG SỐ GIỎI NHẤT CŨNG KHÔNG XEM ĐÚNG C...

🏠 Đăng ký xem kênh ở đây: https://goo.gl/qQyJyu

👀 Link xem toàn bộ video về nhân quả tại đây: https://goo.gl/pY7kLC

📞 Facebook: https://goo.gl/CE5ro9

💐 link sách: Kho truyện: https://www.slideshare.net/Nhanqualuanhoi

💚 Thư viện download: https://goo.gl/B9JC8K

💚 Link lưu truyện dạng text: http://nhanqualuanhoilinhung.blogspot.com

💚 Khuyến khích các bạn share, copy, đăng kênh khác. Bên mình đã mở giấy phép, bạn không lo vấn đề bản quyền.'

Những thầy tướng số cao minh thường nói, tướng mạo của một người sẽ thay
đổi theo tâm, số mệnh sẽ thay đổi thuận theo những việc làm thiện ác của người
đó. Bởi vậy, nếu muốn cải mệnh, thì trước tiên hãy thay đổi từ tâm.



Triều đại nhà Thanh vào những năm Quang Tự, Hàng Châu có một thầy bói vô cùng
nổi tiếng, tên là Trần Thất. Do thuật xem tướng của ông rất linh nghiệm, vì thế
mọi người gọi ông với biệt danh “Quỷ Nhãn Thất”.



Lúc đó ở Hàng Châu có một vị phú thương tên là Tiết Nhị. Ông cùng hai người bạn
đi xem tướng. Thầy tướng Quỷ Nhãn Thất xem cho người bạn thứ nhất của Tiết Nhị
nói: “Mùa thu năm nay ông sẽ thăng quan!”, xem cho người bạn thứ 2 nói: “Một
tháng sau ông sẽ phát tài”.



Rồi thầy tướng xem cho Tiết Nhị, ông giật nảy mình nói: “Trên mặt ông xuất hiện
màu xám, e rằng không thể sống quá 50 ngày nữa, có thể không qua nổi Tết Trung
thu này!”.



Người bạn thứ nhất của Tiết Nhị là văn thư ở nha môn. Có một ngày, khi ông ta
lên núi tản bộ, nghe nói tuần phủ đại nhân vào trong núi đi săn, ông liền dừng
lại để xem. Không lâu sau, ông thấy một con gấu xám đang đuổi theo một người.



Để cứu người đó, ông đã nhặt một cây gậy ở bên đường, lao về phía trước tấn
công con gấu xám, một lát sau có vài vị quân gia chạy tới, cùng chung sức để
chế ngự con gấu. Xong xuôi mọi việc mới biết, người bị con gấu đuổi chính là
tuần phủ đại nhân, vì để cảm tạ ơn cứu mạng, tuần phủ đại nhân đã thăng chức
cho ông lên làm tri huyện của một huyện nhỏ.



Người bạn thứ 2 của Tiết Nhị là một vị tú tài. Khi đó ông nội của tú tài bệnh
tình nguy kịch, báo cho con cháu ở bên ngoài trở về để chăm sóc, và căn dặn
người nhà rằng: “Ai trở về nhà trước, thì cho người ấy 5.000 lượng vàng chôn ở
vườn hoa đằng sau”. Vị tú tài này rất hiếu thuận nên đã vội vã đi liên tục cả
ngày đêm để trở về quê sớm. Lúc vị này về nhà thì ông nội vẫn chưa tắt thở, lập
tức đưa 5.000 lượng bạc cho vị ấy.



Tiết Nhị thấy một loạt những phán đoán của vị thầy tướng đều ứng nghiệm, cho
rằng mình sẽ không thoát khỏi được số mệnh, thế là mang hết tiền tài mình có đi
khắp nơi làm việc thiện, xây cầu đường, bố thí cho người nghèo. Ông nghĩ: “Cái
chết sớm muộn gì cũng đến, mình cớ gì phải buồn rầu lo lắng?”.



Có một ngày Tiết Nhị đến sông Tiền Đường tản bộ, thấy một người dường như muốn
nhảy xuống sông, Tiết Nhị lập tức tiến về phía trước, ôm lấy người đó, và hỏi
vì sao người ấy lại không biết quý tiếc bản thân như vậy.



Người kia trả lời: “Tôi tên là Hồ Thụy, là người Dương Châu. Tôi đã gom tiền
của mấy người huynh đệ đến Hàng Châu mua hàng hóa, nhưng không ngờ tới đêm một
cơn bão lớn ập tới, khiến cho thuyền hàng bị chìm xuống sống, tôi mặc dù đã
thoát nạn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy mình chẳng còn mặt mũi nào để trở về
quê hương nữa, chi bằng chết đi cho xong, vì thế tôi định nhảy sông tự vẫn”.



Tiết Nhị nghe xong, liền nhẹ nhàng khuyên bảo, và cũng quyên giúp cho người này
2.500 lượng bạc. Hồ Thụy xin được biết danh tính của Tiết Nhị để sau này có thể
báo đáp nhưng ông đã từ chối.



Tết Trung thu đã qua được nửa tháng, khi Tiết Nhị chậm rãi bước trên đường thì
gặp lại được vị thầy tướng Quỷ Nhãn Thất.



Quỷ Nhãn Thất kinh ngạc nói: “Tiết tiên sinh! Màu xám trên mặt của ông đã biến
mất rồi! Ông đã thoát nạn, vậy chắc chắn là ông đã làm được việc đại thiện, sau
này còn được hưởng phúc thọ nữa!”.



Lúc này trong tâm của Tiết Nhị mới minh bạch ra được đạo lý của câu “Tướng tùy
tâm chuyển, vi thiện bảo thọ”, tướng thay đổi theo tâm, làm việc thiện tất sẽ
đắc phúc thọ. Ông mỉm cười kể ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện cho thầy tướng
nghe, và cũng cảm tạ vị thầy tướng đã chỉ điểm cho mình.



Sau đó Tiết Nhị một lòng hướng thiện, sống thọ đến 90 tuổi, cuối cùng ra đi nhẹ
nhàng thoải mái, không bệnh không tật.



Lê Hiếu biên dịch