Đăng ký xem kênh ở đây: https://goo.gl/qQyJyu
Link xem toàn bộ video về nhân quả tại đây: https://goo.gl/pY7kLC
Facebook: https://goo.gl/CE5ro9
link sách: Kho truyện: https://www.slideshare.net/Nhanqualuanhoi
Thư viện download: https://goo.gl/B9JC8K
48. GIỚI DÂM VÀ NHỮNG CHUYỆN LI KÌ
Truyện thứ 1:
( Trích Thọ Khang Bảo Giám- Ấn Quang Đại Sư )
Đời Thanh, một người họ Viên ở tỉnh Thiểm Tây có một đứa con gái nhỏ, do giặc Lý Tự Thành dấy loạn, binh đao loạn lạc, cha con ly tán, trôi nổi, đành ngụ tại Giang Nam mà thăm dò tin tức của con.
Mấy năm sau ông có ý muốn cưới thiếp sanh con. Vừa mua được vợ, rước về nhà ông Viên, đêm động phòng, cô ta xoay lưng về ánh đèn, khóc lóc. Ông Viên gạn hỏi, cô ta đáp: “Chẳng có gì khác. Chỉ vì trong nhà đói nghèo, chồng muốn tìm cái chết, cho nên thiếp bán thân để chồng được sống. Thiếp nghĩ tới vợ chồng tình sâu nghĩa nặng trước nay; vì thế, khôn ngăn đau thương vậy”.
Ông thương xót, xoay lưng ngồi đợi sáng. Hôm sau ông tìm người chồng cô ta đến, ngoài số tiền bán thân ra, còn tặng thêm một trăm lạng bạc, trả người vợ cho chồng, bảo họ hãy lo buôn bán làm ăn mà thoát cảnh bần hàn.
Vợ chồng họ cảm kích, khóc lóc ra đi. Về sau, họ muốn đền đáp, nên định tìm một cô gái chưa chồng, tặng cho ông Viên để sanh con, nhưng tìm đã lâu chẳng được.
Ngẫu nhiên tới Dương Châu, gặp một người đem một đứa bé xinh xắn muốn bán; do
vậy, họ bàn riêng với nhau:
“Ta đó giờ chưa tìm được cô gái nào. Trước hết, hãy mua đứa trẻ này về hầu hạ ông Viên, có gì là không được?”
Bèn mua lấy, vượt sông, tặng nó cho ông Viên. Ông Viên nhìn kỹ, thì ra là đứa con đã bị thất lạc. Cha con gặp lại nhau sau bao năm thất lạc, vui mừng khôn siết. Báo ứng thần kỳ như thế đó!
Truyện thứ 2:
Đời Minh, tại Chiết Giang có viên Chỉ Huy Sứ, mời thầy đến dạy con ông ta. Thầy bị bệnh, con ông ta đem mền đắp cho thầy đổ mồ hôi để nhanh khỏi bệnh, vô ý cuộn theo cả chiếc hài của mẹ làm rớt dưới giường của thầy. Thầy lẫn trò đều không biết.
Mấy hôm sau, Chỉ Huy Sứ vô tình trông thấy chiếc hài dưới giường thầy đồ. Ông ta bèn nghi ngờ, vào hỏi vợ, vợ chẳng nhận, Chỉ Huy Sứ bèn sai đứa tớ gái giả vờ vâng lệnh vợ, nửa đêm đến mời thầy qua phòng, còn ông ta thì cầm đao chờ sẵn sau đó. Hễ thầy mở cửa sẽ giết ngay.
Thầy nghe tiếng gõ cửa, hỏi chuyện gì. Đứa tớ gái thưa: “Bà chủ cho mời thầy qua phòng bà”.
Thầy nổi giận, quát mắng đứa tớ gái, không chịu mở cửa. Chỉ Huy Sứ vẫn chưa chịu tin, sau đó lại ép vợ mình đích thân đến mời. Thầy vẫn kiên quyết cự tuyệt, bảo:
“Tôi được ông Đông mời về, há lén lút làm chuyện xấu xa ư? Xin hãy mau quay về”,
trọn chẳng mở cửa.
Viên Chỉ Huy Sứ mau chóng nguôi giận. Hôm sau, thầy xin thôi dạy. Viên Chỉ Huy Sứ cảm tạ, thưa:
“Tiên sinh đúng là bậc quân tử”. Rồi mới kể lại chuyện ấy để tạ tội. Ngay trong năm ấy, thầy thi đỗ, làm quan to.
Truyện thứ 3:
Phí Xu là người đất Thục (Tứ Xuyên) lên kinh đô thi Hội. Vào lúc chạng vạng, có một người đàn bà sống gần đó tìm tới bảo: “Tôi là con nhà buôn vải vóc. Sau khi xuất giá, chồng chết, nghèo hèn, không trở về nhà được, xin ông cho theo nương cậy ông”
Ông Phí nói:
“Ta chẳng muốn phạm tội phi lễ, ta sẽ cho người tìm cha ngươi đến đón”.
Sau đó ông giữ lời, cho người hỏi dò cha người ấy khắp nơi, cuối cùng tìm được và cho biết tình trạng của nữ nhân ấy. Cha cô ta khóc lóc, cảm tạ, liền đến đem con gái về. Ngay trong năm ấy, ông Phí thi đậu, làm quan đến chức Thái Thú.
Truyện thứ 4:
Thư sinh họ Tào ở Tùng Giang đi thi. Ở quán trọ, có người đàn bà tìm đến dụ dỗ. Ông Tào cự tuyệt, vội bỏ sang chỗ khác tá túc.
Đi nửa đường, thấy có ánh đèn dẫn đường, dẫn vào một tòa cổ miếu, ông liền vào đó ngủ tạm. Nửa đêm trong mơ, ông nghe đánh trống thăng đường, ông Tào phủ phục trước miếu. Nghe trong điện thờ xướng danh những người được ghi tên trong bảng tân khoa. Tới người thứ sáu, lại có nha lại bẩm rằng: “Ông này… gần đây làm chuyện sai trái, Thượng Đế gạch tên, hãy nên bù người nào vào?”
Thần nói: “Ông Tào ở Tùng Giang chẳng hành dâm với người đàn bà ở quán trọ, là bậc chánh khí, đáng thêm tên vào”.
Nha lại bèn thêm tên ông Tào vào. Ông Tào nghe phán bảo như vậy vừa sợ hãi, vừa vui mừng. Quả nhiên về sau đăng tên bảng vàng, ông Tào thi đỗ thứ sáu.
48. GIỚI DÂM VÀ NHỮNG CHUYỆN LI KÌ
Truyện thứ 1:
( Trích Thọ Khang Bảo Giám- Ấn Quang Đại Sư )
Đời Thanh, một người họ Viên ở tỉnh Thiểm Tây có một đứa con gái nhỏ, do giặc Lý Tự Thành dấy loạn, binh đao loạn lạc, cha con ly tán, trôi nổi, đành ngụ tại Giang Nam mà thăm dò tin tức của con.
Mấy năm sau ông có ý muốn cưới thiếp sanh con. Vừa mua được vợ, rước về nhà ông Viên, đêm động phòng, cô ta xoay lưng về ánh đèn, khóc lóc. Ông Viên gạn hỏi, cô ta đáp: “Chẳng có gì khác. Chỉ vì trong nhà đói nghèo, chồng muốn tìm cái chết, cho nên thiếp bán thân để chồng được sống. Thiếp nghĩ tới vợ chồng tình sâu nghĩa nặng trước nay; vì thế, khôn ngăn đau thương vậy”.
Ông thương xót, xoay lưng ngồi đợi sáng. Hôm sau ông tìm người chồng cô ta đến, ngoài số tiền bán thân ra, còn tặng thêm một trăm lạng bạc, trả người vợ cho chồng, bảo họ hãy lo buôn bán làm ăn mà thoát cảnh bần hàn.
Vợ chồng họ cảm kích, khóc lóc ra đi. Về sau, họ muốn đền đáp, nên định tìm một cô gái chưa chồng, tặng cho ông Viên để sanh con, nhưng tìm đã lâu chẳng được.
Ngẫu nhiên tới Dương Châu, gặp một người đem một đứa bé xinh xắn muốn bán; do
vậy, họ bàn riêng với nhau:
“Ta đó giờ chưa tìm được cô gái nào. Trước hết, hãy mua đứa trẻ này về hầu hạ ông Viên, có gì là không được?”
Bèn mua lấy, vượt sông, tặng nó cho ông Viên. Ông Viên nhìn kỹ, thì ra là đứa con đã bị thất lạc. Cha con gặp lại nhau sau bao năm thất lạc, vui mừng khôn siết. Báo ứng thần kỳ như thế đó!
Truyện thứ 2:
Đời Minh, tại Chiết Giang có viên Chỉ Huy Sứ, mời thầy đến dạy con ông ta. Thầy bị bệnh, con ông ta đem mền đắp cho thầy đổ mồ hôi để nhanh khỏi bệnh, vô ý cuộn theo cả chiếc hài của mẹ làm rớt dưới giường của thầy. Thầy lẫn trò đều không biết.
Mấy hôm sau, Chỉ Huy Sứ vô tình trông thấy chiếc hài dưới giường thầy đồ. Ông ta bèn nghi ngờ, vào hỏi vợ, vợ chẳng nhận, Chỉ Huy Sứ bèn sai đứa tớ gái giả vờ vâng lệnh vợ, nửa đêm đến mời thầy qua phòng, còn ông ta thì cầm đao chờ sẵn sau đó. Hễ thầy mở cửa sẽ giết ngay.
Thầy nghe tiếng gõ cửa, hỏi chuyện gì. Đứa tớ gái thưa: “Bà chủ cho mời thầy qua phòng bà”.
Thầy nổi giận, quát mắng đứa tớ gái, không chịu mở cửa. Chỉ Huy Sứ vẫn chưa chịu tin, sau đó lại ép vợ mình đích thân đến mời. Thầy vẫn kiên quyết cự tuyệt, bảo:
“Tôi được ông Đông mời về, há lén lút làm chuyện xấu xa ư? Xin hãy mau quay về”,
trọn chẳng mở cửa.
Viên Chỉ Huy Sứ mau chóng nguôi giận. Hôm sau, thầy xin thôi dạy. Viên Chỉ Huy Sứ cảm tạ, thưa:
“Tiên sinh đúng là bậc quân tử”. Rồi mới kể lại chuyện ấy để tạ tội. Ngay trong năm ấy, thầy thi đỗ, làm quan to.
Bảo An
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2033127736966550&set=g.565482133571947&type=1&theater&ifg=1
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét