Thứ Tư, 28 tháng 2, 2018

6 BÍ QUYẾT GIÚP BẠN THOÁT KHỎI TÌNH THẾ NGUY KỊCH

🏠 Đăng ký xem kênh ở đây: https://goo.gl/qQyJyu

👀 Link xem toàn bộ video về nhân quả tại đây: https://goo.gl/pY7kLC

📞 Facebook: https://goo.gl/CE5ro9

💐 link sách: Kho truyện: https://www.slideshare.net/Nhanqualuanhoi

💚 Thư viện download: https://goo.gl/B9JC8K

💚 Link lưu truyện dạng text: http://nhanqualuanhoilinhung.blogspot.com

💚 Khuyến khích các bạn share, copy, đăng kênh khác. Bên mình đã mở giấy phép, bạn không lo vấn đề bản quyền.

( Quang Tử )

Sống trong đời, không ai tránh khỏi những lúc nguy kịch.
Có những nguy kịch ta cố gắng sẽ vượt qua được. Nhưng cũng không ít tình huống
mà ngoài việc 'bó tay' ngồi chờ 'bó chiếu', ta không biết phải làm gì hơn.


Thế nhưng có rất nhiều người vẫn vượt qua được những
cơn tai ương tưởng như tuyệt vọng, chuyển nguy thành an nhờ áp dụng những bí
quyết sau :


1- Niệm Phật không ngừng

"Nam Mô A Di Đà Phật " - "Nam Mô Bổn
Sư Thích Ca Mâu Ni Phật "- " Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
"... cứ thành tâm niệm không ngưng nghỉ như thế, hoặc niệm thầm , hoặc niệm
thành tiếng, thì dù bạn niệm danh hiệu của vị nào cũng đều sẽ được "tai
qua nạn khỏi". Những người nhờ niệm Phật mà được thoát nạn thật sự nhiều đếm
không xuể.


(Bạn muốn tìm hiểu những câu chuyện linh ứng thoát
nạn nhờ niệm Phật, xin vào link sau:


https://thuvienhoasen.org/a15206/nhung-truyen-niem-phat-cam-ung-mat-thay-tai-nghe)

2- Phát nguyện làm lành

Đây giống như một "hiệp ước", bạn hứa sẽ
làm điều thiện như thế này, như thế kia... để được thoát nạn. Nếu thành tâm,
chư Phật - Bồ Tát ... sẽ giúp bạn thoát cơn hoạn nạn. Giống như cho bạn tạm ứng
trước một số " phước đức" để bạn qua được nguy kịch.


Nhưng điều quan trọng là sau đó bạn phải giữ đúng lời
hứa ban đầu, nếu không mọi thứ sẽ tồi tệ trở lại. Thất hứa với người thường đã
là đáng trách, huống chi thất hứa với Phật, sao có thể thoát được báo ứng xấu ?
Dù Phật thừa bao dung để tha thứ sự thất hứa của chúng sinh, nhưng những vị thần
linh, những Thiên Long- Hộ Pháp ... sẽ không bỏ qua.




3- Tụng thần chú

Trong Đạo Phật, Đức Thế Tôn cùng các Đại Bồ Tát đã
từng tuyên thuyết rất nhiều thần chú , còn gọi là Đà Ra Ni, là một phép tổng
trì vô biên nghĩa lí sâu xa vào trong những câu chữ rất ngắn, chúng sinh cứ tụng
đọc mà không cần hiểu ( vì rằng với trí tuệ phàm phu không thể hiểu được ) cũng
được những cảm ứng vi diệu, có thể thoát nạn hiểm nguy, có thể tiêu trừ nghiệp
chướng, và rất nhiều công năng khác nhau, tùy vào đó là thần chú gi.


Thần chú nổi tiếng nhất mọi thời đại, được sử dụng
rộng rãi khắp các nước Phật Giáo như Tây Tạng, Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản...
với vô số chuyện linh ứng, đó chính là chú Đại Bi của đức Đại Bi Quán Thế Âm Bồ
Tát . (Chuyện linh ứng chú Đại Bi rất nhiều, bạn có thể tìm hiểu ở link sau:


https://www.facebook.com/groups/1469257653347565/?fref=ts)

Với những Phật tử thuần thành, thì tụng chú Đại Bi
không có khó khăn gì, vì họ đa số đã dày công học thuộc từ lâu. Nhưng với những
ai không chuyên sâu như thế, thì việc trong lúc dầu sôi lửa bỏng, có thể tìm
đâu chú Đại Bi để đọc mà mong thoát nạn, không phải dễ.




Nay tôi xin giới thiệu một thần chú rất ngắn, có khả
năng làm tiêu trừ ác nghiệp từ nhẹ cho đến cực nặng, giúp chúng ta thoát được
nguy kịch trong lúc không biết bấu víu vào đâu. Thần chú này là của đức Địa Tạng
Vương Bồ Tát, tên là DIỆT ĐỊNH NGHIỆP ĐÀ RA NI , thần chú này chỉ có 8 chữ:


" ÔM PRA MA NI ĐA NI XOA HA"

( đọc trại đi theo tiếng Hán Việt là: "Án bát
ra mạt lân, đà nảnh, ta bà ha")


Bạn nên cố gắng học thuộc, thường xuyên đọc tụng, sẽ
diệt được rất -rất nhiều ác nghiệp quá khứ lẫn hiện tại, dù nặng hay nhẹ. Gặp
lúc bệnh tật, nguy hiểm, hay bế tắc cuộc sống, hay tình thế nguy cấp vân vân..,
bạn liên tục đọc tụng, sẽ nhanh chóng chuyển nguy thành an.




4- Tụng kinh



Phương pháp này, bạn có thể áp dụng khi còn nhiều
thời gian để xoay sở. Những quyển kinh thường được đọc tụng để cầu tiêu tai giải
nạn, thường là những kinh Đại Thừa, nổi tiếng như kinh Địa Tạng, phẩm Phổ Môn của
kinh Pháp Hoa ( người ta hay gọi là kinh Phổ Môn), kinh Kim Cang ... Bạn ít nhất
cần phải trang phục chỉnh tề, ngồi ngay ngắn, hai tay cầm kinh, tập trung tâm ý
đọc rõ ràng. Nếu quỳ trước bàn thờ Phật, đọc thành tiếng, tâm ý giữ tập trung
vào từng câu kinh, thì càng linh ứng hơn. Sau khi đọc tụng xong , khấn hồi hướng
như thế này: " Con nguyện hồi hướng công đức này, cầu cho con... ( hoặc
tên người nào khác mà mình muốn cầu) được tiêu trừ nghiệp chướng, tiêu tai giải
nạn, tăng trưởng Bồ Đề Tâm...( hoặc cầu điều gì khác thì bạn cứ khấn)




Sau đây là một ví dụ điển hình, một chia sẻ của một
cô gái đã giúp bà mình khỏi bệnh nguy cấp bằng cách tụng kinh:




"Tôi tên Thu Hương, là một Phật tử ở DakLak (
thôn 14 xã Eadar, huyện Eakar, Daklak), hôm nay xin được tâm sự với mọi người về
sự linh ứng vi diệu của Kinh Địa Tạng mà bản thân tôi từng được trải nghiệm.


Truyện là về bà ngoại tôi, bà là người có niềm tin
sâu chắc vào Phật Pháp, thường ngày bà hay tụng Chú Đại Bi và niệm Phật. Gần
đây, bà lâm bệnh nặng, gia đình tôi đưa bà lên bệnh viện theo dõi thì bà đã hôn
mê, bất tỉnh. Tay chân và người bắt đầu lạnh, lưỡi bắt đầu cứng lại. Bệnh viện
họ quyết định trả bà về, gia đình tôi ai cũng nghĩ là bà sẽ không qua khỏi. Ba
và chị gái tôi ở xa cũng đã về để gặp bà lần cuối.


Những ngày đó tâm trí tôi rối bời, không hiểu vì
sao một Phật tử tinh tấn như vậy, khi lâm chung lại hôn mê đến thế ?


Tôi liền phát tâm tụng kinh Địa Tạng hồi hướng công
đức cho bà. Khi tụng hết quyển Trung ( Kinh Địa Tạng chia làm 3 phần: quyển Thượng,
Trung và Hạ ), thì lưỡi bà đã thấy ướt và cử động được, đến chiều tay chân cũng
cử động được, thật vi diệu. Cũng hôm đó, tôi có nói với bà nên sám hối, và nhờ
thêm người gì sám hối thay cho bà những nghiệp chướng sát sinh trong quá khứ
khiến bà bị hôn mê lúc này.


Sang hôm sau, tôi tụng hết quyển Hạ, thì bác sĩ cho
rút ống ở mũi ra, bà bắt đầu ăn được nửa chén cháo, và có thể nhờ người nhà đỡ
dậy. Cũng từ đó bà khỏe dần lên.


Cho đến hôm nay (5 /6 /2016 ) từ một người Bệnh viện
quyết định trả về, bà tôi đã bình phục và có thể đi lại được .Gia đình tôi ai
cũng vui mừng khôn siết, và hết lòng cảm ân Phật Pháp đã cứu sống bà. Kinh Địa
Tạng quả là vi diệu không thể nghĩ bàn."




5- Phóng sinh



Nếu không phải người đã hiểu rõ luật Nhân quả, bạn
hẳn sẽ chẳng thấy liên quan gì giữa việc thả các con vật sắp bị giết được về với
tự do, với việc bạn được thoát nạn cả. Một số người còn cười khẩy khi thấy người
ta bỏ rất nhiều tiền đi mua các con vật để phóng sinh, cứ như đem tiền đổ xuống
sông vậy. Ấy thế mà đã rất nhiều người khỏi bệnh, thoát được tai ương nhờ
phương pháp này.


Đó là vì " gieo nhân nào thì hưởng quả nấy",
bạn giúp cho chúng sinh, dù chỉ là những loài vật bậc thấp như lươn, ốc,... được
thoát chết, thoát khỏi cơn nguy kịch, thì bạn cũng sẽ thoát được cơn nguy kịch
của chính mình.


(Bạn có thể tìm hiểu những chuyện linh ứng ở đây :

https://rongmotamhon.net/xem-sach_Cong-duc-phong-sinh_dpkqtdd_show.html)



6- Sám hối với oan gia trái chủ



Rất -rất nhiều những bệnh tật, nguy hiểm, bế tác...
trong cuộc sống chúng ta, là do các linh hồn tìm đến đòi nợ, gọi chung là oan
gia trái chủ. Do vì nhiều kiếp trước, hoặc kiếp này ta nợ họ, hoặc nợ tiền, hoặc
nợ máu, nợ mạng... nên các linh hồn của người và cả các loài súc sinh bị ta ăn
thịt, thường bao vây quanh ta, chỉ chờ đến dịp thuận tiện, khi phước ta suy yếu,
họ lập tức ập vào, tạo ra đủ chuyện. Hoặc bệnh tật, hoặc bất hòa gia đình, hoặc
tai bay vạ gió, hoặc làm ăn thất bại, xui xẻo đủ cách...


Vì thế nếu ta hóa giải được những mối thù truyền kiếp
này, các oan gia trái chủ chịu buông tha, thì mọi chuyện sẽ yên bình trở lại,
đó là một điều rất dễ hiểu.


Sau đây là nghi thức Cúng sám hối - cầu siêu cho
oan gia:


https://www.facebook.com/groups/360187177510166/permalink/631871643675050/



**************************************************

Trong thực tế có rất nhiều trường hợp nhờ làm theo
6 bí quyết trên đây mà thoát được những bi kịch trong cuộc sống ( thực ra cũng
không phải chỉ có 6 cách trên) Trong khuôn khổ bài viết này, tôi không thể liệt
kê ra hết. Chỉ xin kể với các bạn một câu chuyện sau, một người nhờ sử dụng bí
quyết thứ 2: 'Phát nguyện làm lành' mà thoát khỏi những bế tắc :




"Tôi họ Lưu tên Xuân Quế, năm nay 46 tuổi, ở tại
đường Tuy Viễn, khu Bắc Truân, thành phố Đài Trung, Đài Loan, là người hư hèn,
dốt nát.


Hôm nay tôi xin ghi lại chuyện nhân quả mà mình đã
trải qua, tôi hi vọng chuyện này giúp cho mọi người nhận ra sát sinh thật nên
tránh, phóng sinh nên làm, mọi người hãy bỏ ác làm lành , tu nhân tích đức, lấy
giới không sát sinh làm đầu.


Sau khi sinh hai đứa con gái liên tiếp, cha mẹ họ
hàng nhà chồng đều định thu xếp cho chồng tôi cưới vợ bé để kiếm đứa con trai nối
dõi tông đường.


Ai làm phụ nữ, nghe thấy điều này lại không đau
lòng ? Khi ấy tối rất sợ, sợ mất chồng, sợ tình cảm gia đình bị lung lay, sợ đủ
thứ... Không biết phải làm sao, cuối cùng, tôi tìm đến Phật.


Tôi quỳ trước chư Phật, chư Bồ Tát phát nguyện:

“Nếu như đứa thứ ba mà là con trai thì khi vừa biết
mình mang thai con xin ăn chay môt tháng”.


Nghĩ đến chuyện mình sinh được một đứa con trai mập
mạp, trắng trẻo, trong lòng vô cùng vui mừng. Quả thật sau đó không lâu tôi có
thai, nhưng chẳng hiểu tại sao, đứa thứ ba này không giống hai chị của nó, hai
đứa trước khi tôi mang thai ăn ngủ rất ngon, cũng không bị ốm nghén, mà đứa này
dù cố gắng cỡ nào cũng không ăn được nửa chén, còn ngủ không quá canh ba đã thức
giấc, vì thế thân thể tôi ngày càng ốm o, tiều tụy, linh cảm và kinh nghiệm cho
tôi biết rằng đứa con trong bụng là con trai.




Nghĩ đến con đang mang trong bụng, tôi lại xót xa
cho mình : “Mình ốm yếu thế này, mà sinh con ra chắc nó như trục chỉ.” Càng
nghĩ càng buồn, nên tôi ra sức giết hại sinh vật để bồi dưỡng. ( Vậy là thất hứa
với Phật )


Không ngờ sau một tháng ăn gà vịt tôi bị bệnh tả rất
nặng, dù thuốc men như thế nào cũng không thấy thuyên giảm, thế là sau một
tháng bị bệnh là tôi bị xẩy thai, báo ứng nhanh thật !


Lúc này tôi cảm giác hình như tai họa luôn rình rập
mình, lưỡi hái của ác quỷ luôn canh sẵn sau lưng. Trong khi đau khổ vì mất con,
tôi trực nhận ra những đau khổ của mình đều do mình sát sinh, ăn thịt ( lại còn
thêm tội thất hứa với Tam Bảo )


Sau đó không lâu, tôi lại có thai đứa thứ tư, e ngại
ở nhà chồng khó ăn chay được, nên xin mẹ chồng cho về nhà mẹ đẻ để dưỡng thai
và sinh sản.


Đến kì sinh sản, tôi chuyển dạ suốt mấy ngày liền
không thể sinh được, các bác sĩ đề nghị mổ để lấy đứa con ra, nghe thế tôi sợ
quá, vội xua tay liên tục.


Trong lúc sợ hãi, tôi bỗng nhớ đến lòng từ bi của
chư Phật, chư Bồ Tát, trong tâm tôi hứa :” Cầu xin chư Phật, chư Bồ Tát gia hộ,
nếu con sinh được thuận lợi thì từ nay về sau con không sát sinh ăn thịt nữa."


Sau đó không lâu, quả nhiên tôi sinh được một đứa
con gái. Như lời đã nguyện, tôi không ăn thịt nữa, thậm chí có khi suốt cả
tháng chỉ toàn ăn đậu đen mà thôi.


Sau một thời gian khá lâu, một buổi sáng nọ, mẹ chồng
tôi làm thịt một con gà để cúng bái thần thánh, cúng xong bà nói với tôi : “Con
à! Con phát tâm không sát sinh thì rất tốt, nhưng con không ăn thịt thì không
được, nếu con không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho cháu của mẹ chứ,
con nghĩ coi, con ăn đậu đen suốt như vậy thì lấy sữa đâu cho con bú. Con gà là
do mẹ giết, con cứ ăn, không trái với lời nguyện của con đâu.”


Sau năm lần bảy lượt khuyên nhủ như vậy, thấy bà
nói cũng có lý, nếu tôi ăn chay thì sẽ không đủ sữa cho con bú, rồi nó sẽ gày yếu,
một hồi đắn đo, tính toán, suy nghĩ thiệt hơn, tôi quyết định ăn thịt, thú thật
do mới ăn chay nên chưa thuần thục lắm, khi ăn thịt trở lại cảm thấy rất ngon.(
Lại thất hứa với Phật lần nữa !)


Hơn 9h sáng, tôi cho con bú, nhưng thật khủng khiếp,
khi vừa bú xong nó liền nôn hết sữa ra ngoài, nôn cho đến nước xanh, nhìn thấy
mặt nó tái xanh giống như người bị say xe vậy.


Lúc đó tôi luýnh quýnh không biết làm gì cả, tôi gọi
mẹ chồng : “ Mẹ ơi! Mẹ ơi! Không biết con bé bị sao mà nôn quá chừng hết !”


Mẹ chồng biết ngay là do tôi ăn thịt gà nên mới xảy
ra chuyện như vậy, bà nói trong sự ân hận :


“ Từ nay về sau con không được ăn thịt nữa, mà chỉ
ăn đậu đen và thức ăn chay thôi!”


Trưa đó tôi y lời bà tôi ăn chay, quả nhiên con gái
tôi hết nôn. Qua đây chúng ta thấy nhân quả báo ứng thật không hư ngụy vậy.


( Trích “ Nhân quả báo ứng những điều mắt thấy tai
nghe” – Tịnh Tùng)
Link Xem Video



7 LỖI NHỎ NHẶT KHIẾN BẠN THƯỜNG GẶP XUI XẺO

🏠 Đăng ký xem kênh ở đây: https://goo.gl/qQyJyu

👀 Link xem toàn bộ video về nhân quả tại đây: https://goo.gl/pY7kLC

📞 Facebook: https://goo.gl/CE5ro9

💐 link sách: Kho truyện: https://www.slideshare.net/Nhanqualuanhoi

💚 Thư viện download: https://goo.gl/B9JC8K

💚 Link lưu truyện dạng text: http://nhanqualuanhoilinhung.blogspot.com

💚 Khuyến khích các bạn share, copy, đăng kênh khác. Bên mình đã mở giấy phép, bạn không lo vấn đề bản quyền.

Trên đời có rất nhiều người thường tự tin cho rằng mình thuộc
dạng " Ăn hiền ở lành", luôn " chẳng hại ai bao giờ", thế
nhưng họ không ngừng than rằng " Sao số tôi khổ thế này? Trời thật bất
công..".

Nếu nhìn nhận thoáng một chút, thì họ cũng thuộc dạng người tốt, vì họ cũng
không làm gì ác lắm, không lừa lọc, hãm hại ai, không trộm cướp, hoặc có khi cũng giúp người này người kia...được mọi người xung quanh
thương mến.


Tuy nhiên, quy luật Nghiệp báo thì rất khắc nghiệt,
chẳng bỏ sót lỗi nào cả. Tội nặng chịu báo ứng đã đành, tội nhẹ cũng chẳng được
thoát, chúng âm thầm tạo ra đủ thứ xui xẻo trong cuộc sống mỗi chúng ta.


Trong kinh Địa Tạng, ngài Địa Tạng Bồ Tát từng nói,
chúng sinh trên thế gian này, khởi tâm động niệm, không gì là không tội. Vì rằng
có rất nhiều điều chúng ta- những phàm phu cho là không tội, nhưng thực chất là
có tội, dù chỉ là tội nhỏ.


Những tội như thế, kể hết ra chắc cũng 7 ngàn, 7 vạn
...thứ tội. Nhưng tôi chỉ dám đơn cử 7 thứ tội nho nhỏ, mà chúng ta hay gặp. (
Lưu ý, đây chỉ là tội thuộc dạng " be bé, xinh xinh" thôi, những trọng
tội ở đây không bàn đến)




1- Vô cớ giết hại côn trùng, động vật nhỏ...

Đây thuộc vào tội sát sinh. Dù những sinh mạng như
giun, dế, ruồi, muỗi, kiến, gián, thằn lằn... với con người thì quá nhỏ bé,
nhưng chúng vẫn là một sinh mạng, cũng biết đau đớn, biết sợ chết, biết oán
thù...như con người không khác. Vậy tại sao giết người , ai cũng cho là tội. Giết
những loài như chó, mèo, trâu, ngựa... cũng rất nhiều người học Đạo lí cho là
phạm tội sát sinh. Còn giết những loài bé nhỏ thì ít ai cho rằng đó là tội và mặc
sức giết hại ?


2- Lấy những thứ không phải của mình

Có rất nhiều thứ lặt vặt, đến nỗi nếu ta cứ sang
nhà hàng xóm, tự ý lấy về dùng, cũng chẳng ai nói gì ta, như bút, giấy, gạch,
đá... hay mấy trái xoài xanh chẳng hạn. Nhưng không vì thế mà ta được " vô
tội", vì chúng vẫn cứ là tội " trộm cắp", hay nói như trong kinh
điển, là " lấy của người ta không cho".


Luật pháp không ai xử, nhưng luật Nghiệp báo vẫn
xét xử, "kiến tha lâu đầy tổ", nghiệp nhỏ tích chứa lâu ngày cũng
thành những quả báo lớn.




3- Hứa rồi quên

Người hay phạm lỗi này, hay được mệnh danh là
"con ma nhà họ Hứa", dù rằng không phải khi nào thất hứa cũng gây ra
hậu quả to tát. Nhưng điều đó vẫn khiến mọi người xung quanh cảm thấy những sự
thất vọng. Trước mắt thì những người hay hứa "lèo" sẽ nhanh chóng mất
uy tín với bạn bè, người thân, đồng nghiệp... nhưng về lâu dài, thì phước báo của
họ đều bị tổn giảm, cuộc sống hay gặp những nỗi thất vọng, điều mong muốn thường
không được toại nguyện.


4- Nói tục chửi thề

Đây phạm vào lỗi ác khẩu, rất nhiều người cảm thấy
khó chịu khi ở gần người hay nói tục chửi thề. Không chỉ đơn thuần là bất lịch
sự, loại khẩu nghiệp này khiến ta tổn phước liên tục, vì chúng rất dễ phạm. Và
điều nguy hiểm là, trong rất nhiều kiếp sau, những câu chửi tục sẽ khiến ta chịu
những quá báo thê thảm, ít ai ngờ tới.


Ví dụ như người hễ chửi người khác , là văng ra
:" Đồ đĩ !" Rất tiếc, nhưng nếu không sám hối, không có phước gì bù lại,
thì sau nhiều kiếp nữa, người đó sẽ phải làm nghề "mua hương bán phấn"
mà chẳng ai muốn này.


5- Luôn nghĩ xấu, nói xấu người khác

Đành rằng khi ở gần những người xấu tính, ta rất
khó mà không nghĩ xấu, và nói xấu về họ. Nhưng nếu cả ngày nhìn đâu ta cũng thấy
người này xấu tính, người kia xấu nết, anh này bê tha, chị kia không ra gì... rồi
luôn mồm rêu rao tật xấu của họ, thế thì, chính ta đang trở thành "rất xấu"
trong mắt mọi người. Ngoài việc không thu được bất cứ lợi ích gì từ việc "
nghĩ xấu, nói xấu" người khác, ta đang tự tay phá hủy phước và đức của
mình. Vì rằng, chê bai ai lỗi gì, chính ta rồi cũng sẽ phạm vào lỗi đó.


6- Hoang phí thực phẩm, vật phẩm

Tôi từng đăng một câu chuyện, kể về một người giàu
có trong làng, khi tiền bạc dư giả, thì thường xuyên tiệc tùng, nấu ra rất nhiều,
ăn chẳng bao nhiêu, và hễ còn thừa thì đổ bỏ. Nhiều năm sau, ông ta mất dần
phúc báu, cuộc sống nghèo túng đi dần dần. Cuối đời, ông bị một chứng bệnh lạ,
đó là, chỉ sau khi ăn no một lúc, ông ta lại thấy đói cồn cào ngay. Nhà không
khá giả gì nữa, nên không phải cứ đói là có đồ ăn ngay, thế nên ông ta thường
trực phải chịu cảnh đói dày vò, mãi cho đến lúc chết.


Đó là một định luật về nhân quả : khi ta coi thường
thứ gì, thứ đó sẽ dần trở nên khan hiếm đối với ta.


Hiện nay, trên thế giới xuất hiện nhiều sự khan hiếm,
như thiếu lương thực, thiếu nước sạch ở những nước chưa phát triển, nặng nề nhất
là ở châu Phi, mỗi năm có đến hàng ngàn người chết vì đói khát, đều có nguyên
nhân từ sự hoang phí thức ăn, nước uống... từ những kiếp trước.


Thật đáng buồn, ít ai ngờ đến rằng, bi kịch ấy xuất
phát từ thói quen "ăn một nửa, bỏ một nửa", "uống một ngụm, bỏ cả
ly" mà chúng ta vẫn bắt gặp hàng ngày ở khắp mọi nơi.


7- Mơ tưởng chuyện dâm dục với người không phải phu
thê của mình


Đây được xếp vào tội " tà dâm", dù rằng
thân ta không phạm, nhưng trong tâm âm thầm nghĩ đến, vẫn kết thành quả báo.
Trước tiên là thường nghĩ tưởng chuyện tà dâm, ta sẽ phát ra một làn sóng, thu
hút các loại quỷ Hấp tinh, các loại hồn ma dâm loạn... bu xung quanh mình.


Kế đó, " kho" phước báu như tuổi thọ,
công danh, sự nghiệp của ta đều bị tiêu trừ . Nếu ngày này qua ngày khác, ta đều
mải miết chạy theo những " mơ tưởng dâm dục" với những người không phải
vợ, hay chồng mình, thì " kho phước báo" vốn đã mong manh của ta, liệu
còn được nhiều sao?


Có những người cuộc đời cứ xuống dốc dần dần, dù
không thấy phạm tội gì khác, chính là do lỗi " dâm ý" này.


(
Quang
Tử
)

*********************************************

Xin đơn cử một câu chuyện sau, trích trong sách
" Nhân quả Phụ giải Lương Hoàng Sám 2" của giáo sư Quả Khanh, để quý
vị hiểu thêm về những tai hại từ những lỗi tưởng chừng như không đáng gì này.




"Chuyện phát sinh vào năm 1995.

Ngày nọ, do tôi ( Quả Khanh- một cư sĩ có túc mạng
thông, thấy được nhân quả nghiệp duyên của mọi người ) không cẩn thận, ngón út
trái bị kẹt cửa gây thành vết thương. Tôi thấy không có gì đáng lo, nhưng vợ
tôi nhất quyết ép phải băng lại (kể từ sau khi học Phật rồi, nhà tôi không có
trữ thuốc men chi), do vậy tôi đành lấy chút bông gòn đậy lên vết thương rồi cột
vải băng sơ sài, cốt yếu là để cầm máu mà thôi.


Chiều đó, tôi đến bệnh viện bàn chuyện cùng bác sĩ
Hoàng, ông thấy ngón tay tôi băng quá ẩu tả bèn rịt thuốc, bó lại đàng hoàng
cho tôi. Tôi không từ chối, nhưng sau đó tôi trả tiền thì ông nói:


- Chỉ là chuyện vặt, có tốn kém to tát đâu mà ông
đòi trả tiền?


Tôi bảo:

- Người học Phật như chúng ta “Hễ không phải của
mình thì một xu cũng không được lấy. Huống nữa là lấy nhiều hơn thế”.


Bác sĩ Hoàng liền nói:

- Xem như đó là “của tôi cho ông”.

Vì vậy tôi mới chịu thôi, không ép ông lấy tiền nữa.

Trước lúc từ giã, bác sĩ Hoàn trao cho tôi xấp băng
cá nhân còn lại (gồm chín miếng), bảo tôi hãy đem về cất, để dành khi cần thì
có mà dùng (cho tiện lợi)… tôi nhận xong, nhất quyết đưa tiền, thì ông nói:


- Tôi thường đến nhà ông ăn cơm uống trà, ông cũng
tốn tiền mua thức ăn khoản đãi, vậy khoản tiền này để tôi lo, không được hay
sao?


Trước lúc quay về, tôi chưa yên tâm nên cứ dặn dò
ông mãi:


- Nhất định phải nhớ trả tiền cho bệnh viện giùm
tôi đó nha.


Ông cười gật đầu.



Hôm sau, vết thương nơi ngón tay út đã tạm lành.
Qua hôm sau nữa thì ngón trỏ phải của tôi lại bị thương chảy máu, tôi lập tức lấy
băng cá nhân ra xài. Thầm nghĩ: “Bác sĩ Hoàng đưa cho mình mang về cất xài đúng
là thật tiện lợi.”


Khi con gái tôi - Quả Lâm ( cũng có túc mạng thông)
tan học về nhà, vừa vào cổng nó đã hỏi:


- Ba à, ngón trỏ phải của ba vì sao lại bị thương vậy?

Tôi đáp:

- Do ba không cẩn thận bị kẹt tay!

Nó bảo:

- Không phải vậy đâu! Mà…băng cá nhân trên tay là
do ba mua về hả?


Tôi đáp:

- Tiền mua băng là do bác Hoàng cho.

Con tôi vừa nghe lật đật nói liền:

- Nhưng bác sĩ Hoàng không có trả tiền, cũng không
lưu tâm gì đến chuyện này! (Bởi ông cho rằng mình là bác sĩ của bệnh viện, dù
có lấy chút bông, băng… tặng ba thì cũng chẳng hề gì). Ba ơi, chỗ này ba sai rồi!
Vốn là ba không nên tích trữ đồ phi pháp để tiện dùng. Ba không thấy hiện tại
mình đang bị thương tiếp để… “dùng cho tiện” hay sao?


Tôi bảo:

- Bác sĩ Hoàng có hứa với ba hẳn hoi mà, ông ta
không thể nào chẳng trả tiền giúp cho ba!


- Vậy thì bây giờ ba hãy gọi điện để xác minh, là sẽ
rõ ngay thôi.


Thế là tôi gọi điện cho bác sĩ Hoàng:

- Này tiên sinh, ông có trả tiền băng dinh cá nhân
cho tôi không hả?


Bác sĩ la lên:

- Ôi trời ơi, chỉ là chút việc cỏn con mà sao ông cứ
đeo mãi trong lòng vậy hả? Tôi không còn nhớ tới nữa.


Tôi cười bảo ông:

- Nhờ ông anh có nhã ý muốn tôi “lấy đại” băng về dự
trữ cho “tiện dụng” nên quả thực là “rất tiện” đó: Hôm qua, ngón út trái của
tôi bị thương mới vừa lành, thì hôm nay ngón trỏ phải lại bị thương tiếp (cho xứng
với mớ băng phi pháp ông đưa tôi tích trữ)… Này tiên sinh, ông làm ơn làm phước…
mau mau trả tiền giùm cho tôi đi. Nếu không tôi sẽ phải bị thương thêm 8 lần nữa
cho đủ với 9 miếng băng “cất giữ bất hợp pháp” này đó.




Nghe vậy, bác sĩ Hoàng lật đật xuất tiền ra trả
ngay.


Do tôi dùng băng cá nhân là của công, của bệnh viện,
không phải là “của riêng của bác sĩ Hoàng”, tất nhiên “phải trả tiền”.




Ngày nọ lúc ăn cơm, cánh tay tôi đột nhiên bị đau
nhức như bị vật gì kẹp vào. Đau đến mức tôi phải bật tiếng rên. Con tôi nói:


- Ba à, trên cánh tay ba con thấy có cái kìm nhổ
đinh (vô hình) đang kẹp thịt ba, ba có lấy trộm kìm của ai không hả?


Vừa nghe vậy tôi liền đáp:

- Không phải chỉ có kìm, mà còn các thứ khác như:
tua vít, mỏ lết… nghĩa là nguyên bộ đồ nghề sửa xe đạp. Đấy là vào thuở “mười
năm tai kiếp” xa xưa… Lúc ấy do công xưởng ngưng hoạt động nên vật dụng đồ nghề
trong đó ai cũng có thể đem về, ba cũng lấy hộp đồ nghề sửa xe, hiện giờ vẫn
đang còn trong nhà mình. Hồi đó con chưa sinh ra! Đây đúng là “muốn người đừng
biết trừ phi mình đừng làm”. Thực là tự làm tự chịu mà.


Tôi nói xong cánh tay cũng hết đau. Đền nay, đồ nghề
vẫn còn trong rương tôi, trở thành “Giới sư” nhắc nhở tôi về Luật báo ứng nhân
quả “tự làm tự chịu”


Những việc nhỏ thế này, tôi nghĩ chư độc giả ắt sẽ
có nhiều người phạm phải. Xin quý vị vào những lúc rảnh rang, hãy tĩnh tâm tự
kiềm điểm thật kỹ xem, mình có lấy “của công” những đồ thuộc kho xưởng tư nhân
hay quốc gia… đem về làm “của riêng nhà mình” hay không. Phải tính luôn cả giấy,
bút… Nghĩa là: từ mẩu bút chì cho đến một xu nhỏ (bất của vật nào không thuộc về
mình mà lấy thì đều là tội!) Quý vị cần phải nhớ ra hết, mà sám hối cho đủ.


Những đồ vật trót lấy phi pháp đó, giờ không thể trả
lại, quý vị có thể quy ra thành tiền tiền, dùng vào việc in kinh, phóng sinh,
làm từ thiện…đều có thể giúp diệt tội.


Phải biết, một phần trăm đồng vẫn là một tiền, chút
ác nhỏ nếu không đoạn dứt mà tích chứa lâu ngày sẽ biến thành tội to. Vì giọt
nước chảy lâu cũng có thể soi thủng đá. Lỗi nhỏ còn phải sám hối, huống chi là
tội lớn.


Trong xã hội hiện nay: Tâm tham, sân, si của con
người rất nặng (có thể vì tiền mà làm đủ tội ác). Đệ tử Phật cùng tất cả chúng
sinh trên thế giới cần phải tự thắp đuốc trí tuệ lên, chiếu soi tâm mình, đem lại
ánh sáng cho xã hội."
Link Xem Video


7 LỖI NHỎ NHẶT KHIẾN BẠN THƯỜNG GẶP XUI XẺO

🏠 Đăng ký xem kênh ở đây: https://goo.gl/qQyJyu

👀 Link xem toàn bộ video về nhân quả tại đây: https://goo.gl/pY7kLC

📞 Facebook: https://goo.gl/CE5ro9

💐 link sách: Kho truyện: https://www.slideshare.net/Nhanqualuanhoi

💚 Thư viện download: https://goo.gl/B9JC8K

💚 Link lưu truyện dạng text: http://nhanqualuanhoilinhung.blogspot.com

💚 Khuyến khích các bạn share, copy, đăng kênh khác. Bên mình đã mở giấy phép, bạn không lo vấn đề bản quyền.

Trên đời có rất nhiều người thường tự tin cho rằng mình thuộc
dạng " Ăn hiền ở lành", luôn " chẳng hại ai bao giờ", thế
nhưng họ không ngừng than rằng " Sao số tôi khổ thế này? Trời thật bất
công..".

Nếu nhìn nhận thoáng một chút, thì họ cũng thuộc dạng người tốt, vì họ cũng
không làm gì ác lắm, không lừa lọc, hãm hại ai, không trộm cướp, hoặc có khi cũng giúp người này người kia...được mọi người xung quanh
thương mến.


Tuy nhiên, quy luật Nghiệp báo thì rất khắc nghiệt,
chẳng bỏ sót lỗi nào cả. Tội nặng chịu báo ứng đã đành, tội nhẹ cũng chẳng được
thoát, chúng âm thầm tạo ra đủ thứ xui xẻo trong cuộc sống mỗi chúng ta.


Trong kinh Địa Tạng, ngài Địa Tạng Bồ Tát từng nói,
chúng sinh trên thế gian này, khởi tâm động niệm, không gì là không tội. Vì rằng
có rất nhiều điều chúng ta- những phàm phu cho là không tội, nhưng thực chất là
có tội, dù chỉ là tội nhỏ.


Những tội như thế, kể hết ra chắc cũng 7 ngàn, 7 vạn
...thứ tội. Nhưng tôi chỉ dám đơn cử 7 thứ tội nho nhỏ, mà chúng ta hay gặp. (
Lưu ý, đây chỉ là tội thuộc dạng " be bé, xinh xinh" thôi, những trọng
tội ở đây không bàn đến)




1- Vô cớ giết hại côn trùng, động vật nhỏ...

Đây thuộc vào tội sát sinh. Dù những sinh mạng như
giun, dế, ruồi, muỗi, kiến, gián, thằn lằn... với con người thì quá nhỏ bé,
nhưng chúng vẫn là một sinh mạng, cũng biết đau đớn, biết sợ chết, biết oán
thù...như con người không khác. Vậy tại sao giết người , ai cũng cho là tội. Giết
những loài như chó, mèo, trâu, ngựa... cũng rất nhiều người học Đạo lí cho là
phạm tội sát sinh. Còn giết những loài bé nhỏ thì ít ai cho rằng đó là tội và mặc
sức giết hại ?


2- Lấy những thứ không phải của mình

Có rất nhiều thứ lặt vặt, đến nỗi nếu ta cứ sang
nhà hàng xóm, tự ý lấy về dùng, cũng chẳng ai nói gì ta, như bút, giấy, gạch,
đá... hay mấy trái xoài xanh chẳng hạn. Nhưng không vì thế mà ta được " vô
tội", vì chúng vẫn cứ là tội " trộm cắp", hay nói như trong kinh
điển, là " lấy của người ta không cho".


Luật pháp không ai xử, nhưng luật Nghiệp báo vẫn
xét xử, "kiến tha lâu đầy tổ", nghiệp nhỏ tích chứa lâu ngày cũng
thành những quả báo lớn.




3- Hứa rồi quên

Người hay phạm lỗi này, hay được mệnh danh là
"con ma nhà họ Hứa", dù rằng không phải khi nào thất hứa cũng gây ra
hậu quả to tát. Nhưng điều đó vẫn khiến mọi người xung quanh cảm thấy những sự
thất vọng. Trước mắt thì những người hay hứa "lèo" sẽ nhanh chóng mất
uy tín với bạn bè, người thân, đồng nghiệp... nhưng về lâu dài, thì phước báo của
họ đều bị tổn giảm, cuộc sống hay gặp những nỗi thất vọng, điều mong muốn thường
không được toại nguyện.


4- Nói tục chửi thề

Đây phạm vào lỗi ác khẩu, rất nhiều người cảm thấy
khó chịu khi ở gần người hay nói tục chửi thề. Không chỉ đơn thuần là bất lịch
sự, loại khẩu nghiệp này khiến ta tổn phước liên tục, vì chúng rất dễ phạm. Và
điều nguy hiểm là, trong rất nhiều kiếp sau, những câu chửi tục sẽ khiến ta chịu
những quá báo thê thảm, ít ai ngờ tới.


Ví dụ như người hễ chửi người khác , là văng ra
:" Đồ đĩ !" Rất tiếc, nhưng nếu không sám hối, không có phước gì bù lại,
thì sau nhiều kiếp nữa, người đó sẽ phải làm nghề "mua hương bán phấn"
mà chẳng ai muốn này.


5- Luôn nghĩ xấu, nói xấu người khác

Đành rằng khi ở gần những người xấu tính, ta rất
khó mà không nghĩ xấu, và nói xấu về họ. Nhưng nếu cả ngày nhìn đâu ta cũng thấy
người này xấu tính, người kia xấu nết, anh này bê tha, chị kia không ra gì... rồi
luôn mồm rêu rao tật xấu của họ, thế thì, chính ta đang trở thành "rất xấu"
trong mắt mọi người. Ngoài việc không thu được bất cứ lợi ích gì từ việc "
nghĩ xấu, nói xấu" người khác, ta đang tự tay phá hủy phước và đức của
mình. Vì rằng, chê bai ai lỗi gì, chính ta rồi cũng sẽ phạm vào lỗi đó.


6- Hoang phí thực phẩm, vật phẩm

Tôi từng đăng một câu chuyện, kể về một người giàu
có trong làng, khi tiền bạc dư giả, thì thường xuyên tiệc tùng, nấu ra rất nhiều,
ăn chẳng bao nhiêu, và hễ còn thừa thì đổ bỏ. Nhiều năm sau, ông ta mất dần
phúc báu, cuộc sống nghèo túng đi dần dần. Cuối đời, ông bị một chứng bệnh lạ,
đó là, chỉ sau khi ăn no một lúc, ông ta lại thấy đói cồn cào ngay. Nhà không
khá giả gì nữa, nên không phải cứ đói là có đồ ăn ngay, thế nên ông ta thường
trực phải chịu cảnh đói dày vò, mãi cho đến lúc chết.


Đó là một định luật về nhân quả : khi ta coi thường
thứ gì, thứ đó sẽ dần trở nên khan hiếm đối với ta.


Hiện nay, trên thế giới xuất hiện nhiều sự khan hiếm,
như thiếu lương thực, thiếu nước sạch ở những nước chưa phát triển, nặng nề nhất
là ở châu Phi, mỗi năm có đến hàng ngàn người chết vì đói khát, đều có nguyên
nhân từ sự hoang phí thức ăn, nước uống... từ những kiếp trước.


Thật đáng buồn, ít ai ngờ đến rằng, bi kịch ấy xuất
phát từ thói quen "ăn một nửa, bỏ một nửa", "uống một ngụm, bỏ cả
ly" mà chúng ta vẫn bắt gặp hàng ngày ở khắp mọi nơi.


7- Mơ tưởng chuyện dâm dục với người không phải phu
thê của mình


Đây được xếp vào tội " tà dâm", dù rằng
thân ta không phạm, nhưng trong tâm âm thầm nghĩ đến, vẫn kết thành quả báo.
Trước tiên là thường nghĩ tưởng chuyện tà dâm, ta sẽ phát ra một làn sóng, thu
hút các loại quỷ Hấp tinh, các loại hồn ma dâm loạn... bu xung quanh mình.


Kế đó, " kho" phước báu như tuổi thọ,
công danh, sự nghiệp của ta đều bị tiêu trừ . Nếu ngày này qua ngày khác, ta đều
mải miết chạy theo những " mơ tưởng dâm dục" với những người không phải
vợ, hay chồng mình, thì " kho phước báo" vốn đã mong manh của ta, liệu
còn được nhiều sao?


Có những người cuộc đời cứ xuống dốc dần dần, dù
không thấy phạm tội gì khác, chính là do lỗi " dâm ý" này.


(
Quang
Tử
)

*********************************************

Xin đơn cử một câu chuyện sau, trích trong sách
" Nhân quả Phụ giải Lương Hoàng Sám 2" của giáo sư Quả Khanh, để quý
vị hiểu thêm về những tai hại từ những lỗi tưởng chừng như không đáng gì này.




"Chuyện phát sinh vào năm 1995.

Ngày nọ, do tôi ( Quả Khanh- một cư sĩ có túc mạng
thông, thấy được nhân quả nghiệp duyên của mọi người ) không cẩn thận, ngón út
trái bị kẹt cửa gây thành vết thương. Tôi thấy không có gì đáng lo, nhưng vợ
tôi nhất quyết ép phải băng lại (kể từ sau khi học Phật rồi, nhà tôi không có
trữ thuốc men chi), do vậy tôi đành lấy chút bông gòn đậy lên vết thương rồi cột
vải băng sơ sài, cốt yếu là để cầm máu mà thôi.


Chiều đó, tôi đến bệnh viện bàn chuyện cùng bác sĩ
Hoàng, ông thấy ngón tay tôi băng quá ẩu tả bèn rịt thuốc, bó lại đàng hoàng
cho tôi. Tôi không từ chối, nhưng sau đó tôi trả tiền thì ông nói:


- Chỉ là chuyện vặt, có tốn kém to tát đâu mà ông
đòi trả tiền?


Tôi bảo:

- Người học Phật như chúng ta “Hễ không phải của
mình thì một xu cũng không được lấy. Huống nữa là lấy nhiều hơn thế”.


Bác sĩ Hoàng liền nói:

- Xem như đó là “của tôi cho ông”.

Vì vậy tôi mới chịu thôi, không ép ông lấy tiền nữa.

Trước lúc từ giã, bác sĩ Hoàn trao cho tôi xấp băng
cá nhân còn lại (gồm chín miếng), bảo tôi hãy đem về cất, để dành khi cần thì
có mà dùng (cho tiện lợi)… tôi nhận xong, nhất quyết đưa tiền, thì ông nói:


- Tôi thường đến nhà ông ăn cơm uống trà, ông cũng
tốn tiền mua thức ăn khoản đãi, vậy khoản tiền này để tôi lo, không được hay
sao?


Trước lúc quay về, tôi chưa yên tâm nên cứ dặn dò
ông mãi:


- Nhất định phải nhớ trả tiền cho bệnh viện giùm
tôi đó nha.


Ông cười gật đầu.



Hôm sau, vết thương nơi ngón tay út đã tạm lành.
Qua hôm sau nữa thì ngón trỏ phải của tôi lại bị thương chảy máu, tôi lập tức lấy
băng cá nhân ra xài. Thầm nghĩ: “Bác sĩ Hoàng đưa cho mình mang về cất xài đúng
là thật tiện lợi.”


Khi con gái tôi - Quả Lâm ( cũng có túc mạng thông)
tan học về nhà, vừa vào cổng nó đã hỏi:


- Ba à, ngón trỏ phải của ba vì sao lại bị thương vậy?

Tôi đáp:

- Do ba không cẩn thận bị kẹt tay!

Nó bảo:

- Không phải vậy đâu! Mà…băng cá nhân trên tay là
do ba mua về hả?


Tôi đáp:

- Tiền mua băng là do bác Hoàng cho.

Con tôi vừa nghe lật đật nói liền:

- Nhưng bác sĩ Hoàng không có trả tiền, cũng không
lưu tâm gì đến chuyện này! (Bởi ông cho rằng mình là bác sĩ của bệnh viện, dù
có lấy chút bông, băng… tặng ba thì cũng chẳng hề gì). Ba ơi, chỗ này ba sai rồi!
Vốn là ba không nên tích trữ đồ phi pháp để tiện dùng. Ba không thấy hiện tại
mình đang bị thương tiếp để… “dùng cho tiện” hay sao?


Tôi bảo:

- Bác sĩ Hoàng có hứa với ba hẳn hoi mà, ông ta
không thể nào chẳng trả tiền giúp cho ba!


- Vậy thì bây giờ ba hãy gọi điện để xác minh, là sẽ
rõ ngay thôi.


Thế là tôi gọi điện cho bác sĩ Hoàng:

- Này tiên sinh, ông có trả tiền băng dinh cá nhân
cho tôi không hả?


Bác sĩ la lên:

- Ôi trời ơi, chỉ là chút việc cỏn con mà sao ông cứ
đeo mãi trong lòng vậy hả? Tôi không còn nhớ tới nữa.


Tôi cười bảo ông:

- Nhờ ông anh có nhã ý muốn tôi “lấy đại” băng về dự
trữ cho “tiện dụng” nên quả thực là “rất tiện” đó: Hôm qua, ngón út trái của
tôi bị thương mới vừa lành, thì hôm nay ngón trỏ phải lại bị thương tiếp (cho xứng
với mớ băng phi pháp ông đưa tôi tích trữ)… Này tiên sinh, ông làm ơn làm phước…
mau mau trả tiền giùm cho tôi đi. Nếu không tôi sẽ phải bị thương thêm 8 lần nữa
cho đủ với 9 miếng băng “cất giữ bất hợp pháp” này đó.




Nghe vậy, bác sĩ Hoàng lật đật xuất tiền ra trả
ngay.


Do tôi dùng băng cá nhân là của công, của bệnh viện,
không phải là “của riêng của bác sĩ Hoàng”, tất nhiên “phải trả tiền”.




Ngày nọ lúc ăn cơm, cánh tay tôi đột nhiên bị đau
nhức như bị vật gì kẹp vào. Đau đến mức tôi phải bật tiếng rên. Con tôi nói:


- Ba à, trên cánh tay ba con thấy có cái kìm nhổ
đinh (vô hình) đang kẹp thịt ba, ba có lấy trộm kìm của ai không hả?


Vừa nghe vậy tôi liền đáp:

- Không phải chỉ có kìm, mà còn các thứ khác như:
tua vít, mỏ lết… nghĩa là nguyên bộ đồ nghề sửa xe đạp. Đấy là vào thuở “mười
năm tai kiếp” xa xưa… Lúc ấy do công xưởng ngưng hoạt động nên vật dụng đồ nghề
trong đó ai cũng có thể đem về, ba cũng lấy hộp đồ nghề sửa xe, hiện giờ vẫn
đang còn trong nhà mình. Hồi đó con chưa sinh ra! Đây đúng là “muốn người đừng
biết trừ phi mình đừng làm”. Thực là tự làm tự chịu mà.


Tôi nói xong cánh tay cũng hết đau. Đền nay, đồ nghề
vẫn còn trong rương tôi, trở thành “Giới sư” nhắc nhở tôi về Luật báo ứng nhân
quả “tự làm tự chịu”


Những việc nhỏ thế này, tôi nghĩ chư độc giả ắt sẽ
có nhiều người phạm phải. Xin quý vị vào những lúc rảnh rang, hãy tĩnh tâm tự
kiềm điểm thật kỹ xem, mình có lấy “của công” những đồ thuộc kho xưởng tư nhân
hay quốc gia… đem về làm “của riêng nhà mình” hay không. Phải tính luôn cả giấy,
bút… Nghĩa là: từ mẩu bút chì cho đến một xu nhỏ (bất của vật nào không thuộc về
mình mà lấy thì đều là tội!) Quý vị cần phải nhớ ra hết, mà sám hối cho đủ.


Những đồ vật trót lấy phi pháp đó, giờ không thể trả
lại, quý vị có thể quy ra thành tiền tiền, dùng vào việc in kinh, phóng sinh,
làm từ thiện…đều có thể giúp diệt tội.


Phải biết, một phần trăm đồng vẫn là một tiền, chút
ác nhỏ nếu không đoạn dứt mà tích chứa lâu ngày sẽ biến thành tội to. Vì giọt
nước chảy lâu cũng có thể soi thủng đá. Lỗi nhỏ còn phải sám hối, huống chi là
tội lớn.


Trong xã hội hiện nay: Tâm tham, sân, si của con
người rất nặng (có thể vì tiền mà làm đủ tội ác). Đệ tử Phật cùng tất cả chúng
sinh trên thế giới cần phải tự thắp đuốc trí tuệ lên, chiếu soi tâm mình, đem lại
ánh sáng cho xã hội."
Link Xem Video


CẦU SIÊU CHO CHIM SẺ

( Đỗ Hòa - thành viên của nhóm 'Luân hồi & Nhân quả')

Tôi tên Đỗ Hòa, là một giáo viên cấp hai tại thành phố Vũng Tàu, trường THCS Võ
Văn Kiệt. Tôi biết đến Phật Pháp từ thời còn là sinh viên. Khi đó, tôi chưa
biết nhiều về những pháp môn vi diệu của đạo Phật, như chú Đại Bi, hộ niệm Vãng
Sinh Tịnh Độ, Bát Nhã... mà chỉ đơn thuần là những lời cầu nguyện chân thành
trước Đức Phật.

Cách đây mấy năm, khoảng tháng 7 / 2008, tôi phải ra TP Huế để tham dự kì thi
tuyển vào Đại Học. Chỗ tôi thuê phòng trọ nằm gần một khu vườn rất đẹp, rất thơ
mộng, một lũy tre êm đềm soi bóng lên một con suối nhỏ. Quả là ở Huế có khác,
mọi thứ dường như đều có thể đi vào thi ca lãng mạn.

Một buổi, khi ngang qua khu vườn ấy, một cơn gió mạnh bất chợt thổi lên, xô lũy
tre ngả nghiêng trong gió, quăng một vật gì đó xuống đất. Tôi lại gần xem xét.
Thì ra là một chú chim sẻ non, không biết bị cành tre kẹp hay sao đó, mà nội
tạng vỡ cả ra ngoài. Thật đáng thương.

Nếu như là bây giờ, chắc tôi sẽ tụng chú Đại Bi, hay hộ niệm cầu Vãng sinh cho
chú chim non, nhưng khi ấy, tôi chưa biết đến những pháp môn vi diệu đó. Việc
duy nhất tôi có thể làm, là niệm “ Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật ! Nam Mô
Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật ! ...” Được vài câu, tôi khấn như thế này:

“Con nguyện đem phước của con chuyển cho chú chim này được tái sinh vào một nơi
an lành tốt đẹp”

Xá ba lần rồi đem chú chim ấy đi chôn, và không lưu tâm đến chuyện này nữa, vì
khi ấy, tôi đang dồn hết tâm ý vào thi cử.

Tối đó, tôi liền có một giấc mơ rất đặc biệt. Tôi thấy mình ở trong một khu
vườn cực kì đẹp đẽ, nguy nga, chắc hẳn đó không phải là cảnh của thế gian này,
vì vẻ đẹp ở đây vượt xa những gì tôi từng thấy. Một con chim vô cùng tuyệt mỹ
bay tới gần chỗ tôi, nó lộng lẫy, đẹp đến mức văn phong hạn hẹp của tôi không
có cách gì để miêu tả. Chỉ biết chắc chắn rằng trần đời không thể nào có một
con chim đẹp đến thế, đây hẳn phải là một con chim tiên hay đại loại như vậy.
Nó tiến lại gần tôi, cúi đầu chào tôi ba cái, rồi bay đi.



Khi tỉnh dậy, tôi hiểu ra rằng, con chim mà tôi chôn hồi chiều đã được tái sinh
vào cõi lành đúng như lời nguyện. Và nó đã quay lại báo mộng để cảm ơn tôi.

Không biết có liên quan gì không, nhưng kì thi ấy tôi thi đậu. Và rồi vài năm
sau, tôi trở thành một giáo viên như hiện giờ, đúng như nguyện vọng mà tôi ấp ủ
từ lâu. Thỉnh thoảng nhớ lại chuyện này, tôi thấy một niềm vui nhè nhẹ, một sự
bình an trong tâm hồn từ lâu đã chai sạn với dòng đời nghiệt ngã này.
Link
Xem Video
https://youtu.be/DXXTaOikmgc

CHỈ VÀI CÚ CLICK CHUỘT, ĐƯỢC PHƯỚC ĐỨC VÔ TẬN

Đức Phật dạy : trong tất cả các loại bố thí, thì bố thí Pháp là vĩ đại
hơn hết, công đức thù thắng hơn hết.

Trong bố thí Pháp lại chia ra rất nhiều loại , như thuyết pháp, nghị luận Pháp,
ấn tống Kinh sách....miễn đúng với lời Phật dạy, có thể khiến người khác tăng
trưởng thiện tâm, tăng trưởng Bồ Đề tâm, thì tất cả những cách bố thí Pháp đó
đều là công đức vô biên vô lượng.

Tại sao là vô viên vô luợng ?

Ví như có một người đem tiền in một quyển sách giảng nói về nhân quả, ngay khi
vừa in xong chưa ai đọc hết, thì các Thần linh trong siêu hình đã ghi vào sổ
công đức của người đó rồi. Sau đó người ấy đem cho nhiều người mượn đọc, trong
số những người đọc đó, có người thích ít, có người thích nhiều, có người ghi
nhớ , có người quên.... nhưng kiểu gì thì cái “ Thiện” cũng đã được gieo giống
vào trong tâm họ, không ít thì nhiều. Như thế, phước đức của người in sách được
tăng thêm rất nhiều.

Nhưng chưa hết, khi hạt giống thiện đã gieo vào tâm người khác, gặp cơ duyên
thuận lợi, chúng sẽ nảy mầm. Nảy mầm như thế nào ? Những người đó sẽ bắt đầu
làm những việc thiện, người thì phóng sinh, người thì xây chùa, người thì từ bỏ
việc ác, người thì đi hiến máu.vân vân...



Tùy theo căn cơ khác nhau, có người vài tháng thì hạt giống Thiện sẽ nảy mầm,
có người vài năm, vài chục năm, thậm chí có người phải vài kiếp mới bắt đầu làm
việc thiện, nhưng hễ đã từng tin nhận những giáo lí trong quyển sách về nhân
quả đó, thì thể nào cũng có ngày Thiện tâm của họ được khai mở. Và họ sẽ thực
hành theo những điều đã đọc trong sách, không làm phước này thì làm phước khác,
hết thảy phước có được từ những việc thiện đó, người in sách cũng đều được
hưởng phần trăm trong đó. Như thế, công đức của người in sách lại tăng lên gấp
bội.

Vẫn chưa xong, do những người kia làm nhiều việc phúc lành, lại có rất nhiều người
khác lấy họ làm tấm gương, và cũng noi theo làm những việc thiện khác, họ sống
tốt hơn, tử tế hơn, và cái Thiện được phát tán rộng hơn...những công đức ấy,
người in sách lại cũng được hưởng vài phần trong từng việc.



Vấn đề lớn nhất là, một khi hạt giống Thiện đã nảy mầm và tăng trưởng, trừ khi
bị chặt mất, còn không nó sẽ lớn mạnh dần lên đến vô tận. Những người đã đọc
sách Nhân quả rồi tin nhận, họ sẽ làm nhiều việc Thiện, làm nhiều việc Thiện
rồi sẽ thành thói quen, để rồi nhiều kiếp sau họ lại làm nhiều việc thiện khác,
và chẳng thể biết được khi nào họ sẽ dừng lại, có nghĩa là chẳng thể biết được
khi nào phước đức của người in sách sẽ dừng lại. Tất cả đều bắt đầu từ một
quyển sách.



Đó chỉ là phân tích sơ qua công đức của một người ấn tống sách, còn những việc
bố thí Pháp khác thì còn vô cùng vô tận gấp vô vàn lần, đến mức chỉ có Đức Phật
dùng Phật nhãn mới thấy hết được .



Thời đại ngày nay, khi công nghệ thông tin bùng nổ, sẽ kéo theo sự bùng nổ của
: hoặc là tội lỗi, hoặc là phước đức. Với internet, với facebook, chỉ cần vài
cú click chuột là một hình ảnh, một câu nói,.một bài viết sẽ được gửi tới hàng
ngàn người, hàng vạn người, thậm chí hàng triệu người . Như thế, internet nói
chung, và facebook nói riêng, là một công cụ khuếch đại vô cùng ghê gớm.

Khi mở face lên và bắt đầu gõ phím, người ta sẽ đối diện với, hoặc là tội lỗi
khủng khiếp, hoặc là công đức vô lượng.

Tội lỗi khủng khiếp là khi , có ai đó dại dột bôi nhọ nói xấu ai đó, chửi bới
gì đó, hay đăng những hình khiêu dâm, tục tĩu..vân vân... Bình thừơng, tội của
họ là một, thì với facebook, tội của họ được tăng lên trăm lần, ngàn lần, vạn
lần tùy theo số người xem, số người like, số lượt share.

Còn công đức vô lượng là khi, có người nào đó đem những điều hay lẽ phải, đem
những lời vàng ngọc của Thánh nhân, đem Phật pháp sâu xa nhiệm màu đăng cho
nhiều người khác biết đến. Thật không thể lường hết công đức của người đó nhiều
đến đâu.

Bình thường , muốn ấn tống một quyển sách, ta phải bỏ ra khá nhiều tiền và công
sức để in ấn, sau đó lại phải vất vả đi tìm người để tặng, mà khổ nỗi, số người
thích đọc kinh, đọc sách ở nước ta lại khá ít, đa phần bây giờ người ta thích
lên điện thoại, hay máy tính để đọc thông tin. Nhưng với facebook, mọi chuỵện
trở nên dễ dàng hơn. Không hề tốn kém, không mất nhiều công sức, chỉ cần đầu tư
một ít thời gian tìm bài hay, những sách hay và share. Chỉ thế thôi nhưng việc
ấy hiệu quả tương đương với việc ấn tống cả ngàn bản, cả vạn bản in giấy.

Và kết quả là gì ? Hàng ngàn, hàng vạn người sẽ được tăng trưởng thiện tâm,
tăng trưởng Bồ Đề tâm mỗi ngày. Vô số điều thiện sẽ được thực hiện, vô số niềm
hạnh phúc sẽ nở rộ khắp trần gian này. Ánh sáng của chân lí, của chánh pháp sẽ
tràn ngập khắp nơi, xóa tan tăm tối trong tâm hồn biết bao con người . Công đức
đó thật vô biên vô lượng, không thể tính đếm. Và bạn có thể làm điều đó ngay
bây giờ, chẳng có gì ngăn trở bạn cả.

Bạn không phải lo lắng gì về tiền bạc.Bạn cũng không phải đổ mồ hôi cần lao khó
nhọc để gây tạo công đức. Chỉ việc bấm bấm vài cái, thế thôi.

Tùy theo trí tuệ của từng người ,mà có nhiều cách khác nhau để tạo phước
“khủng” bằng facebook. Bạn có thể viết hẳn một bài viết, hay nhiều bài viết
bằng trí tuệ của chính bạn. Bạn cũng có thể đánh máy những quyển sách hay, chia
thành từng phần rồi đăng lên. Một số bạn có tài dùng photoshop để chỉnh sửa
những bức hình có thể truyền tải đạo lí, đó cũng là một cách hiệu quả. Một cách
khác đơn giản hơn nhưng rất công hiệu, đó là lên google, tìm những bài hay trên
những diễn đàn, những web chuyên về đạo lí, rồi copy lên face của bạn. Hay đơn
giản nhất, bạn chỉ cần tìm những bài hay, đã đăng trên các trang facebook về
Phật pháp, các nhóm Phật giáo hay các trang facebook khác, rồi share rộng rãi
khắp nơi.



Và đây là một mẹo nhỏ để phát tán rộng rãi các bài viết của bạn. Đầu tiên bạn
cần tham gia vào nhiều nhóm facebook với số lượng thành viên lớn (từ 10.000 đến
trên 100.000 ), sau đó với mỗi bài viết bạn đều chia sẻ lên các nhóm đó. Có
những nhóm cho phép bạn share thỏai mái, cũng có nhóm phải chờ Ban quản trị phê
duyệt ( bạn có thể bỏ qua những nhóm như vậy để tiết kiệm thời gian và công
sức), và như thế, bài viết của bạn sẽ đến được với hàng vạn thành viên của các
nhóm đó trong thời gian chỉ vài giây.



Vấn đề cuối cùng, cũng là vấn đề quan trọng nhất, đó là bạn phải đảm bảo những
bài viết của mình thực sự là cái Thiện, truyền tải Thiện pháp đến với mọi người
, thực sự khiến con người ta sống tốt hơn, thực sự khiến Đạo tâm của mọi người
tăng trưởng hơn. Nếu không ,thay vì tạo ra công đức vô lượng, ta lại gây ra cái
họa vô lượng cho chính mình.

Chúc bạn sẽ thành công, trở thành những chiến binh của lẽ phải, đem ánh sáng
Thiện pháp đến khắp nơi nơi.

Quang Tử
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1956626334616691&set=g.565482133571947&type=1&theater&ifg=1

Thứ Ba, 27 tháng 2, 2018

NHÂN QUẢ KHÔNG SAI, CHỈ LÀ NHÌN CHƯA TỚI

Vào thời nhà Thanh,
ông nội của Văn Giản Công Vương ở vùng Lưỡng Hồ là một người giàu có nổi tiếng
trong vùng. Mỗ Ông là một người cởi mở nhiệt tình, ham làm việc nghĩa hành
thiện giúp người. Sau khi kết hôn vợ ông sinh liền cho ông chín người con trai.
Tuy nhiên chín người con trai tố chất ngu dốt đần độn, khó dạy dỗ chỉ bảo. Khi
thấy con có những biểu hiện khó giáo dưỡng, khó có thể thành tài ước vọng: “Cá
chép hóa rồng” mà ông kỳ vọng cũng theo đó mà tan biến. Ông chỉ còn biết thở
dài lắc đầu bất lực.



Vào thời Càn Long, một năm nọ trời liên tục mưa bão, khắp nơi trong vùng mất
mùa liên miên, nạn đói hoành hành. Dân chúng đói khát cùng cực, nhất là người
già, trẻ nhỏ và những người thể lực yếu càng không chịu nổi, khắp nơi dân chúng
kêu khóc lầm than.

Không cam tâm chứng kiến cảnh dân chúng khổ cực lầm than, Mỗ Ông mang hết tài
sản vốn có trong nhà đổi thành lương thực đi cứu giúp người dân qua cơn hoạn
nạn. Người dân ai ai cũng cảm tạ ân đức của ông và họ đều coi ông là “đại ân
nhân”, là “Phật sống”. Tuy nhiên không lâu sau đó gia đình ông lại gặp phải đại
họa.

Khởi nguồn của đại họa đó là con trai lớn của ông, bỗng nhiên mắc một loại dịch
bệnh và qua đời. Trong vòng chưa đầy một năm tiếp theo, đại họa lại tiếp tục ập
xuống, tám người con còn lại của ông cũng đều vì dịch bệnh mà chết yểu khi còn
quá nhỏ. Tai họa liên tiếp ập đến làm ông cảm thấy đời mình toàn bất hạnh không
một chút may mắn! Hai vợ chồng Mỗ Ông đau buồn uất ức gần như sắp phát điên. Vợ
ông thì càng tệ hại hơn, lúc nào cũng ở trong phòng khóc lóc tưởng nhớ đòi chết
theo con cái. Nhìn thấy đại họa của gia đình Mỗ Ông mọi người chỉ biết thở dài
và chia sẻ ngầm với nhau tại sao người tốt lại không được phúc báo.

Mỗ Ông là một người rất tín ngưỡng tin vào Thần Phật, nhà lại có thờ tượng Quan
Âm Bồ Tát. Khi gia cảnh liên tục bị đại họa ập đến trong lòng vô cùng bất bình
sinh tâm oán thán. Ông liền viết một bức thư tha thiết bày tỏ những đau khổ dày
vò bất bình trong tâm mình và đốt hóa trước nơi phụng thờ Bồ Tát.



Đêm hôm đó, quả nhiên Mỗ Ông thấy Bồ Tát xuất hiện trong giấc mơ và khai thị
cho ông, Bồ Tát nói với ông:

“Hai vợ chồng ngươi đừng quá bi thương đau buồn như thế nữa! Nhân quả là quy
luật tự nhiên, các ngươi chỉ biết một mà không biết hai, không hiểu được mối
liên quan giữa nhân và quả. Chín đứa con mà ngươi sinh ra trước đây kỳ thực là
chín con quỷ, tất cả chúng đều là dạng phá gia chi tử. Tổ tiên nhà ngươi trước
đây đã tạo nghiệp báo ẩn giấu lưu lại đến đời vợ chồng ngươi phải gánh chịu
cộng nghiệp. Nhưng chính vì vợ chồng ngươi hành thiện cứu người giúp dân vượt
qua nạn đói, tích được nhiều âm đức nên nghiệp lực kia được tiêu trừ, và chín
con quỷ gây họa cho gia đình ngươi kia bị bắt về để tránh cho gia đình ngươi có
tai họa lớn sau này. Nếu sau này ngươi vẫn hành thiện cứu người gieo quả thiện
đức, thì hai mươi năm sau sao Văn Khúc sẽ giáng hạ xuống và đầu thai làm con
nhà ngươi. Sẽ có văn nhân tài ba hạ phàm đầu thai làm hưng thịnh gia phong cho
đời sau của nhà ngươi”.



Khi tỉnh dậy Mỗ Ông liền kể lại cho vợ nghe về giấc mơ kỳ lạ của mình, không
ngờ vợ ông cũng lại mơ cùng một giấc mơ giống hệt như thế. Từ đó về sau hai vợ
chồng luôn hành thiện tích đức, cũng luôn tự nhắc nhở động viên nhau không được
buông lơi bê trễ. Sau đó đúng như đã được điểm hóa quả nhiên vợ ông lại mang
thai, sau này liên tiếp sinh được năm người con trai. Cả năm người con trai ông
đều có tài năng thông minh thiên bẩm, tài giỏi độ lượng lại vô cùng hiếu thuận
với cha mẹ.



Khi lớn lên, các con của Mỗ Ông đều trở thành những bậc trụ cột của nước nhà,
văn võ xong toàn, nổi tiếng trong giới nho học. Cháu chắt đời sau của ông cũng
không thua kém, người đỗ trạng nguyên, người làm tới thượng thư. Câu chuyện
trên đây lại một lần nữa khẳng định rằng: “Trên đầu ba thước có Thần linh“.
Những ai hẹp hòi, đố kỵ cũng là tạo nghiệp và chắc chắn sẽ không được phúc báo.
Còn ngược lại, hành thiện tích đức chắc chắn sẽ được phù trợ mà viên mãn, cho
dù chỉ là những suy nghĩ, cử chỉ và hành vi nhỏ nhặt chứ không cần mất nhiều
tiền bạc.

(Theo ĐKN)
Link
Xem Video
https://youtu.be/tf841IQEd6I

ĐẮNG LÒNG KIẾP LÀM GÁI

Tôi tên Nguyễn Thị Ngọc Nhi, sinh
năm 1992, hiện tại tôi đang bị ung thư vú thời kỳ 3, và bị giang mai, tôi viết
ra những dòng tâm sự này để người đời biết mà đừng phạm vào sai lầm như tôi, nhất
là các em nhỏ bây giờ, đừng sống buông thả, đua theo phong trào khoe thân trên
mạng, nguyện cầu một chút công đức này tiêu trừ ác nghiệp.


Tôi không có cha, không má, lớn lên ở An Giang, gia đình khổ cực tôi ở với bà ngoại, tuổi trẻ ham
chơi bị bạn bè rủ rê, lên lớp 9 tôi bỏ học. Tôi trốn nhà lên Sài gòn đi làm tiếp
viên cho một quán cafe ở Gò vấp.


Bản thân tôi là một người rất ham mê dâm dục, làm ở
quán được 4 tháng, tôi vụng trộm với một chú 34 tuổi đã có gia đình, 2 con
trai, và lên giường với ông ta khi tôi chỉ mới 16 tuổi.


Nhưng ông ta không hề có tình cảm gì với tôi, đến
khi tôi có bầu được 6 tuần thì ông ta không đến quán nữa. Quán cafe nơi tôi
làm,thực ra là cái động điếm vậy, cafe chỉ là trá hình, chủ yếu mua bán thân
xác.


Khi tôicó thai, má mì quán ép tôi phải phá, tôi bị
đánh đập rất nhiều, đến nổi sẩy thai. Lúc đó tôi tưởng bản thân tôi không qua
khỏi cơn nguy khốn này, tôi nằm trên giường như thế gần 4 ngày, tự hết, tự khỏi.


Ở đó, tôi làm được 80 ngàn thì bị lấy hết 70 ngàn,
bị lừa ký vào giấy bán thân cho họ. Làm được gần 2 năm tôi bỏ trốn khỏi quán
cho đến bây giờ tôi không dám quay lại Sài gòn nữa.


Tôi sợ sẽ gặp lại họ, đó là nỗi ám ảnh suốt 2 năm
qua, đến chết tôi cũng không quên những trận đòn, mà đến giờ trên cơ thể tôi vẫn
còn chi chít sẹo.


Đi khỏi Gò vấp, tôi thuê trọ ở Bình dương, làm công
nhân may, làm được 3 tháng vì không chịu nổi cảnh cực khổ, tôi bỏ nghề, đi làm
gái.


Bản thân tôi rất thích mặc những quần áo mát mẻ, quần
ngắn một gang tay, áo hai dây, khoét sâu, đưa gần hết bộ ngực ra ngoài. Nhiều
lúc để kích thích dâm dục cho đàn ông, cả ngày tôi cũng chẳng mặc đồ lót.


Bây giờ tôi đã bị ung thư, phải nằm trên giường hóa
trị, tôi nghĩ lại quả đúng do nhân quả, tạo tội kích thích dâm dục hại người mà
mới bị ung thư vú như vậy.


Hồi đó để phục vụ cho việc kiếm khách, tôi có tạo một
nick yahoo và số điện thoại để trên các trang mạng, ai có nhu cầu tôi sẽ chụp ảnh
những bộ phận kín, chat webcam để họ xem cơ thể, ưng ý sẽ đi.


Tôi cũng thường xuyên lên facebook, zalo để live
stream, tôi thường xuyên vào những group 18+ , chat sex để show hàng, trung
bình 1 đêm tôi đi từ 3-4 khách. Trong những năm hành nghề, tôi phá thai hơn 4 lần,
khi đó u mê, tôi chỉ nghĩ chỉ là giọt máu chứ không hề nghĩ đó đã là một mạng sống.


Chỉ duy nhất một lần cuối, tôi sinh em bé ra đời.
Cũng là vì sức khỏe tôi yếu, bác sĩ không đồng ý cho phá thai, nên sau khi sinh
ra, tôi bỏ bé trong bệnh viện. Tôi là người chai sạn cảm xúc, chẳng có tình yêu
thương, ngay cả ruột thịt như với các con của tôi, tôi cũng bỏ mặc. Đến bây giờ
hối hận cũng đã muộn.


Bản thân tôi nhiễm dâm dục rất nặng, đi khách là thế
nhưng sáng hôm sau, chẳng biết mệt mỏi, tôi lại lên mạng tìm kiếm những bộ phim
sex, để xem và thủ dâm, một ngày tôi thủ dâm 2-3 lần, tối vẫn đi khách như bình
thường. Nhờ kinh nghiệm từ việc xem sex, tôi học tập được nhiều tư thế quan hệ
để phục vụ khách, vì thế rất nhiều khách quen đều ưa thích tôi.


Tháng 9 năm 2016 , trong một lần tắm, lúc kỳ cọ cơ
thể, tôi phát hiện có một khối cứng cứng trong ngực, cộng với việc thường xuyên
bị đau nhức và bị sụt ký, nên tôi đến bệnh viện khám, xét nghiệp máu, làm đủ thứ
xét nghiệm.


Kết quả, tôi bị ung thư vú và giang mai, tồi thấy đời
tôi đến đây coi như kết thúc. Chiều đi khám về, tôi ra thẳng hồ Đá làng đại học
để nhảy xuống tự tử, chấm hết một cuộc đời trụy lạc.


May mắn tôi được mấy em sinh viên liên hoan tiệc gần
đó cứu sống. Những năm tháng nằm viện hóa trị, vô thuốc là những tháng ngày tôi
dằn vặt trong đau khổ, khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, tôi lại thấy những tiếng
kêu khóc, la hét, những hình ảnh máu me của những đứa bé khi xưa tôi đã nạo
phá.


May mắn được một cô Phật tử giúp đỡ tiền thuốc men,
cho tôi duyên lành biết đến Chùa Hoằng pháp, biết đến đức Phật, đức Bồ tát Quán
Thế Âm từ bi, cứu khổ.


Tôi bắt đầu ăn chay, niệm Phật. Tôi viết ra những
dòng này, nguyện cầu mọi người bỏ ác làm lành, đừng bao giờ nên phá thai dù bất
cứ lý do gì. Hãy nhìn tôi, do bản thân tôi phá thai nhiều lần, nên phải chịu
đau khổ ở vùng âm đạo như ngày nay.


Đừng nên ăn mặc hở hang, khoe thân, đừng nên xem
sex, live stream, chat sex, lúc trước do ngu dốt, tôi chỉ nghĩ thân thể là của
mình, muốn làm gì thì làm.


Đến bây giờ tìm hiểu Phật pháp tôi mới biết là tội
lỗi, thân thể cha mẹ ban cho, không biết trân quý là bất hiếu, khoe thân làm
kích dục người khác là đang truyền bá thói xấu, gieo tạo dâm dục, hại tâm trí,
hại phẩm hạnh mọi người.


Và đừng nên thủ dâm, đó là tự tay đốt cháy phước đức
bản thân. Thuở còn thiếu nữ, tôi rất xinh đẹp, nhưng kể từ khi rơi vào tà dâm,
đắm chìm nhục dục, thân xác tôi tiều tụy như ma đói, quỷ đói vậy, giờ nhìn tôi
ai cũng sợ. Lúc trước tôi nặng 50 kg, bây giờ chỉ còn 36 ký lô. Nhìn lại tất cả,tôi
biết tội ác tôi tạo ra rất nhiều.


Nguyện cầu những vị mà tôi thiếu nợ tiền, bị tôi
hãm hại lúc trước có thể tha thứ cho tôi, bây giờ thân xác tôi chẳng còn gì cả,
chỉ mong nương sức tàn này mà niệm Phật thoát khổ. Cuộc đời tôi chính là minh
chứng cho chuyện nhân quả, xin mọi người xa rời những trụy lạc thấp hèn, nếu
không thì rốt cuộc lại cũng khổ đau như tôi mà thôi. Xin nhà Chùa chia sẻ câu
chuyện đời tôi để cảnh tỉnh mọi người.


Nam Mô A Di Đà Phật !



************************************************



Nguồn: fanpage Chùa Hoằng Pháp.





















👉
Confess tại địa chỉ sau:
https://tinyurl.com/TKBGcfs



💡
Nhóm nghĩa công:
https://www.fb.com/groups/TKBGcfs/



🈚
Không ai biết bạn là ai, kể cả Page


Thân này cha mẹ truyền cho

Tinh hoa cơ thể khéo lo thịnh cường

Quý thay tinh tủy máu xương

Chớ nên dụng nó vào đường tà gian

Thường xem sách Thọ Khang Bảo Giám thì chẳng đến nỗi
phạm "tà dâm" và "thủ dâm" vân vân... tự hại cuộc đời, tự
hao phước thọ, chẳng bị tàn phế và chết chóc. Tải sách tại địa chỉ sau:
https://tinyurl.com/TKBGpdf
Link Xem Video
https://youtu.be/fsh-dsWXMpU